Chương 7 - Cuộc Đời Thay Đổi Từ Một Cái Nắm Tay
Tôi nhếch môi cười lạnh:
“Giang Viên là chị tao, cô ấy thích ai tao đếch quan tâm. Nhưng không phải cứ ai yêu cô ấy là có tư cách làm anh rể tao.”
“Huống hồ, loại cặn bã như mày mà dính dáng đến tao? Cũng xứng?”
Có lẽ nghe xong, hắn mới hoàn hồn, ném mạnh cây cơ, định giơ tay đánh.
Tôi không hề sợ hãi, tiếp tục nói:
“Muốn đánh con gái à? Tưởng mày chỉ là đồ hèn chỉ biết miệng lưỡi, hóa ra lại là thứ không có chút giới hạn nào của đàn ông.”
“Đủ rồi!” Giang Viên bỗng hét lên, rồi đẩy tôi sang một bên:
“Phó Yên, em đúng là không biết điều!”
Tôi liếc cô ta một cái, vừa khéo phát hiện vết hồng trên cổ.
“Chị à, loại đàn ông thế này… cũng chỉ có chị mới cần.”
Lục Tự lập tức vung tay tát, nhưng tôi nhanh chân đá vào đầu gối hắn.
Trong nháy mắt hắn mất thăng bằng, quỳ rạp một bên chân xuống đất.
“Phó Yên, em thật quá đáng!” Giang Viên sắp khóc.
“Quá đáng là chị đó, Giang Viên!”
Đúng lúc này, giọng Phó Diện Hành vang lên từ sau lưng:
Tôi bất ngờ, nhưng vẫn ngọt ngào gọi: “Anh~”.
Giang Viên cũng lộ vẻ bối rối, mắt đảo đi chỗ khác.
Lục Tự đã đứng lên, miệng chửi thề, toan nhào đến.
Phó Diện Hành đứng chắn trước mặt tôi:
“Chỉ cần mày dám động vào em gái tao một chút, tao đảm bảo ngày mai mày sẽ biến khỏi thành phố này.”
8
Lục Tự, kẻ vừa rồi còn hùng hổ, nay im thin thít.
Ánh mắt hắn nhìn tôi hằn học như muốn xé xác, nhưng không dám manh động.
Dù sao hắn cũng là “anh cả” trong trường, nay lại bị một “học sinh ngoan” như tôi tát thẳng mặt, chắc chắn sau này chẳng dễ ngẩng đầu.
Phó Diện Hành không buồn để ý, chỉ dẫn tôi và Giang Viên rời khỏi đó.
Trên đường về, Giang Viên im lặng, chỉ thấy khóe mắt đỏ hoe, như kìm nén nước mắt.
Vừa vào nhà, đã thấy mẹ ngồi nghiêm trang ở phòng khách, rõ ràng đang đợi.
“ Mẹ…” Giang Viên lao ngay đến, nước mắt lăn dài như đã chực sẵn từ trước.
Quả nhiên, hóa ra cả quãng đường trên xe cô ta chỉ đang dàn dựng tâm trạng!
Tôi còn đang tò mò xem cô ta định diễn trò gì.
Ai ngờ mẹ chỉ lạnh lùng quát một câu:
“Quỳ xuống!”
Giang Viên sững người, không cam lòng nhưng vẫn phải quỳ.
“Tiểu Viên, từ lúc con đến Phó gia đến nay, mẹ chưa từng nổi giận với con như hôm nay. Con có biết vì sao không?”
Giang Viên nghiêng đầu, ánh mắt cầu cứu nhìn Phó Diện Hành, nhưng anh hoàn toàn thờ ơ.
“Mẹ, con… con không biết.”
Nghe vậy, ánh mắt mẹ càng thêm thất vọng:
“Con tưởng có thể giấu mẹ chuyện con qua lại với cái thằng vô công rỗi nghề kia bao lâu?”
Giang Viên vội cúi gằm, kéo cổ áo che đi.
“Đừng che nữa, vết trên cổ con vừa bước vào là mẹ đã thấy. Mẹ chưa mù đâu.” Giọng bà mang theo lửa giận.
“Từ hôm nay, con phải lập tức cắt đứt với nó. Gần đây cũng không cần đến trường, ở nhà sẽ có gia sư kèm riêng.”
Giang Viên định mở miệng phản bác, nhưng mẹ không thèm nghe, quay người lên lầu.
Phó Diện Hành chỉ nhìn cô ta, thở dài một tiếng.
Tôi lại vô tình chạm phải ánh mắt Giang Viên.
Trong đó có oán hận? Có tức giận? Hay ghen tị?
Tôi không thể phân biệt rõ, chỉ biết chắc chắn rằng , cô ta càng hận tôi hơn.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là: trong nguyên tác, Phó gia đối với Giang Viên luôn là nâng như nâng trứng, không dám mắng, không dám đánh.
Vậy mà hôm nay, mẹ lại nổi giận lớn đến vậy.
Trong lòng tôi mơ hồ dâng lên một sự mong chờ.
Mong rằng gia đình Phó mà tôi yêu quý, sẽ không bị hành động bốc đồng của nữ chính ràng buộc.
Còn về sự ghét bỏ của cô ta dành cho tôi, tôi đã chẳng còn để tâm.
Tôi vốn cũng chẳng phải “thánh nữ” gì.
Từ nhỏ Giang Viên đã không thích tôi, còn tôi, quan tâm đến cô ta chỉ vì cô ta mang cái danh “nữ chính”.
Hơn nữa, những ngày ở trường vắng bóng cô ta, tôi thấy tinh thần thoải mái hơn hẳn.
Còn Lục Tự, chỉ vài ngày sau vụ việc đó, hắn đã… nghỉ học.
Phó Diện Hành tự có cách khiến Lục Tự biến mất khỏi tầm mắt.
Kỳ thi cuối kỳ học kỳ 1 lớp 11, hệ thống báo tin: thành tích của tôi có tiến bộ, xếp hạng toàn tỉnh đứng thứ 11.
Tôi vốn tưởng bản thân đã đủ “yêu nghiệt” rồi.
Kiếp trước tôi vốn đã không tệ trong chuyện học hành. Kiếp này lại có tài nguyên Phó gia chống lưng, toàn bộ kiến thức từ trung học đến phổ thông đều đi từng bước chắc chắn.
Vậy mà… vẫn có những người điểm số cao hơn tôi.
Tôi thật sự không hiểu nổi!
Nhưng tôi cũng chỉ có thể nhanh chóng điều chỉnh lại tâm thái.
Học kỳ 2 bắt đầu, Giang Viên trở lại trường.
Khác với trước đây, dường như cô ta có chút thay đổi.
Không chỉ chủ động bắt chuyện với tôi, gọi tôi cùng ăn cơm trưa ở nhà ăn, mà còn bắt đầu ra vẻ hăng say học tập.
Đúng là “chuyện lạ có thật”.
Nhưng chẳng bao lâu, tôi đã nhận ra có gì đó không ổn,
Chỉ cần tôi rảnh, cô ta lại đến hỏi bài, không ngừng quấy rầy.
Thời gian vốn để tôi cày đề, làm bài, đều bị chiếm mất.