Đêm ba mươi Tết, tôi gói bảy cái bánh chẻo có nhét đồng xu bên trong, mong ai cũng được hưởng chút may mắn.
Bố mẹ chồng ăn trúng, chồng tôi thì đem phần của mình tặng cho chị dâu goá. Hai đứa con tôi, một trai một gái, cũng vui vẻ cười vang khi cắn trúng đồng xu.
Tôi bận rộn xoay vòng trong bếp, đến khi bước ra thì trên đĩa chỉ còn lại đúng một cái cuối cùng.
Tôi vừa định gắp lên thì chồng đột nhiên đứng dậy:
“Nguyên Bảo, lại đây!”
Con chó cưng của chị dâu goá nuốt luôn cái bánh, đồng xu kẹt trong cổ họng khiến cả nhà nháo nhào chạy đi chăm sóc.
Chị ta lập tức suy sụp:
“Nguyên Bảo là món quà của anh trai em tặng chị, nếu nó xảy ra chuyện gì… chị cũng không sống nổi…”
Chồng tôi đau lòng, lập tức giáng cho tôi hai cái bạt tai:
“Cả nhà có sáu người, cô cố tình gói bảy cái bánh có xu là muốn hại chị dâu phải không?”
Bố mẹ chồng cũng bắt đầu đào lại chuyện cũ, châm chọc tôi mồ côi cha mẹ, cưới về tay trắng, không có lấy một đồng hồi môn.
Hai đứa con thì cố gắng hết sức làm trò cho chị dâu vui trở lại.
Tôi bụng đói cồn cào, đứng lặng người nhớ lại — hai mươi năm trước tôi theo chồng về nhà này, chưa từng có lấy một ngày tử tế.
Mười hai món ăn, bảy cái bánh chẻo, đều do chính tay tôi làm.
Vậy mà cuối cùng, thà đem cho chó ăn cũng chẳng đến lượt tôi.
Tôi tháo tạp dề, đi thẳng ra ngoài gọi một cuộc điện thoại:
“Thầy hiệu trưởng, tôi đồng ý nhận công tác điều chuyển và thăng chức. Quyết định này… tôi không hối hận.”
Bình luận