Chương 2 - Cuộc Đời Của Một Người Mẹ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đồng Phương Phương ở bên cạnh “can ngăn”, nhưng trong mắt toàn là vẻ hả hê.

“Mẹ đừng giận, chắc em dâu chỉ nhất thời hồ đồ thôi… Nghiên Trí, anh nói chuyện với cô ấy cho rõ, đừng ra tay…”

Chu Nghiên Trí lập tức xé toạc đơn ly hôn.

“Xoẹt”—giấy vụn rơi tung tóe thành từng mảnh.

Từng mảnh giấy rơi lên mặt tôi, có vài mảnh còn chui vào trong cổ áo.

“Cô muốn ly hôn?! Nằm mơ đi! Cô tưởng cô là ai?! Không có nhà họ Chu, giờ cô còn đang chui rúc dưới quê! Chính nhà tôi cho cô hộ khẩu thành phố, cho cô công việc, cho cô cái nhà này! Cô còn nợ tiền chưa trả xong mà đòi ly hôn?!”

Bố mẹ chồng gật đầu lia lịa phụ họa.

“Đúng thế! Con gái nhà quê như cô, nếu không phải gả vào nhà họ Chu, thì giờ cô có được ngày hôm nay chắc? Bố mẹ cô còn chẳng để lại của hồi môn, là nhà tôi nuôi cô đấy!”

Chu Nghiên Trí nắm lấy tay Đồng Phương Phương, càng nghĩ càng tức, vung tay định tát tôi:

“Giờ cô muốn phủi sạch chúng tôi?! Đừng hòng! Tôi nói cho cô biết, Lâm Sơ, cả đời này cô phải hầu hạ nhà họ Chu! Muốn ly hôn? Trừ khi cô chết!”

Tôi siết chặt cổ tay anh ta.

“Chu Nghiên Trí, người nhà quê thì sao?”

“Hai mươi năm trước là ai quỳ gối trước mặt tôi, cầu xin tôi giúp đỡ để được chuyển công tác từ xã lên Sở Giáo dục thành phố, anh quên rồi sao?”

Sắc mặt anh ta thay đổi.

Tôi tiếp tục, từng chữ rõ ràng:

“Khi đó anh đã nói gì? Anh nói—‘Sơ Sơ, anh thề cả đời đối xử tốt với em, làm trâu làm ngựa báo đáp, xin em giúp anh lần này thôi.’”

“Anh còn vừa khóc vừa nói, vì quá muốn cưới tôi một cách đường hoàng.”

“Hồi đó chỉ có một suất duy nhất, hoặc anh hoặc tôi. Nhưng tôi nghĩ mình là người một nhà, nên tôi đã dùng toàn bộ mối quan hệ mà ba tôi để lại, chạy vạy khắp nơi, chỉ để nhường suất đó cho anh. Anh dám nói mình không nhớ gì sao?!”

Suốt hai mươi năm, Chu Nghiên Trí một đường thăng tiến thuận lợi, còn tôi vì chăm lo gia đình mà kẹt lại ở cái thị trấn nhỏ này.

Không đi tập huấn xa, không tìm đường thăng chức.

Chu Nghiên Trí tức đến mức mất lý trí, giằng mạnh tay ra khỏi tôi.

“Cô nói bậy!”

Tôi nghiêng người tránh.

Anh ta không đánh trúng, càng tức giận, lại lao vào.

“Tôi thấy cô chán sống rồi!”

Đinh đoong—

Tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên.

m thanh trong trẻo vang vọng khắp phòng khách, cắt đứt bầu không khí căng như dây đàn.

Chu Nghiên Trí bực bội quát:

“Ai đấy, Tết nhất mà đến làm phiền? Không có mắt à?!”

Anh ta hùng hổ đi mở cửa.

Ngoài cửa là bốn người.

Đi đầu là hiệu trưởng Lý, tóc đã bạc trắng, đeo kính, khoác áo măng tô sẫm màu, tay xách hai hộp quà Tết được đóng gói sang trọng.

Phía sau là ba người trẻ tuổi mặc vest chỉnh tề, vừa nhìn là biết người trong cơ quan nhà nước.

Chu Nghiên Trí vừa thấy hiệu trưởng Lý, vẻ giận dữ trên mặt lập tức biến mất.

Anh ta nở nụ cười tươi rói, giọng cũng trở nên cung kính:

“Hiệu trưởng Lý! Tết nhất mà thầy cũng đến ạ? Mau vào mau vào! Ngoài lạnh lắm, mời thầy vào nhà!”

Vừa nói vừa định đưa tay đón lấy hộp quà trong tay ông.

Hiệu trưởng Lý chẳng thèm nhìn anh ta, đi thẳng vào phòng khách.

Ông bước đến trước mặt tôi.

4

Giọng hiệu trưởng Lý rất nhẹ nhàng.

“Tiểu Lâm em thu dọn hành lý xong chưa? Xe chuyên dụng đang chờ dưới lầu, các đồng chí trong Sở đều đang ở trên xe đợi em đấy.”

Chu Nghiên Trí chết lặng.

“Hiệu trưởng Lý… thầy nói gì cơ ạ?”

Hiệu trưởng Lý quay người lại, thản nhiên nhìn anh ta.

“Vợ cậu, Lâm Sơ, là giáo viên ưu tú cấp tỉnh, lần này là người dẫn đầu dự án hỗ trợ giáo dục đặc biệt, do chính Sở Giáo dục tỉnh bổ nhiệm. Xe chuyên dụng tới đón cô ấy lên nhóm công tác báo cáo.”

Cả nhà chết sững như tượng.

Mẹ chồng là người phản ứng đầu tiên, hét toáng lên.

“Không thể nào! Nó chỉ là một con giáo viên tiểu học quèn, sao mà là giáo viên ưu tú cấp tỉnh được! Hiệu trưởng Lý đừng đùa chứ!”

Bố chồng cũng gào lên theo.

“Chắc chắn là giả! Hiệu trưởng Lý, đừng để bị nó lừa! Con đàn bà này gian xảo lắm!”

Chu Nghiên Trí mặt mày u ám, trừng mắt nhìn tôi.

“Hiệu trưởng Lý, vợ tôi chỉ biết dỗ trẻ con, nếu thật sự giỏi như vậy thì đã được điều về thành phố từ lâu rồi!”

“Xin thầy hãy nhường suất đó cho giáo viên thực sự có năng lực!”

Đồng Phương Phương thì ra vẻ “lo lắng”, nhưng trong mắt toàn là ghen tị.

“Em dâu à, chị biết hồi trẻ em đã không đứng đắn, nhưng hiệu trưởng Lý lớn tuổi rồi, em cũng nên biết điều… Đừng gây ra chuyện gì nghiêm trọng…”

“em không biết xấu hổ, nhưng chồng em thì sắp làm quan rồi đấy!”

Hiệu trưởng Lý tức đến mức mặt xanh mét.

Ông lấy từ cặp ra một văn bản có đóng dấu đỏ, “bộp” một tiếng đặt mạnh lên bàn trà.

“Đây là thư bổ nhiệm chính thức của Sở Giáo dục tỉnh, các người tự xem đi! Trên đó có chữ ký của Giám đốc Sở!”

“Lâm Sơ luôn là giáo viên dạy giỏi nhất trường tôi. Trước đây vì bị điều ra ngoài, lại còn lo nghĩ cho gia đình các người, nên cứ chần chừ mãi không chịu đi!”

Ông nhìn cả nhà Chu Nghiên Trí, giọng lạnh băng:

“Mấy năm nay, tôi cũng nghe phong thanh được ít nhiều, biết các người đối xử với cô ấy thế nào.”

“Nên lần này tôi đến, không chỉ để đón cô ấy đi, mà còn là để chống lưng cho cô ấy.”

“Chu Nghiên Trí, cậu nhanh chóng làm xong thủ tục ly hôn đi, đừng cản trở tiền đồ của Tiểu Lâm.”

Sắc mặt Chu Nghiên Trí lập tức trắng bệch.

Anh ta nhìn tôi, trong mắt toàn là oán hận:

“Cô… cô dám đi tố cáo?!”

Mẹ chồng lập tức xé áo, ngồi bệt xuống đất gào khóc:

“Giỏi lắm Lâm Sơ! Cô dám dụ dỗ lãnh đạo, rồi còn trở mặt đổ vấy cho nhà tôi!”

Thấy hàng xóm bắt đầu ló đầu ra nhìn, Chu Nghiên Trí liền đổi giọng châm chọc:

“Hiệu trưởng Lý đúng là gừng càng già càng cay. Tết nhất mà cũng tự mình đến đón người, đãi ngộ thế này không tầm thường nhỉ.”

“Tôi hỏi thật, thầy coi trọng vợ tôi ở điểm gì vậy?”

Sắc mặt Hiệu trưởng Lý lập tức sầm xuống:

“Chu Nghiên Trí, cậu ăn nói cho cẩn thận!”

Nhưng Chu Nghiên Trí chẳng buồn nghe, ngược lại càng nói càng quá đáng:

“Tôi cẩn thận gì chứ? Lâm Sơ là hạng người thế nào tôi không rõ chắc? Ở nhà thì ăn hại, lười biếng, chỉ giỏi giả vờ đáng thương!”

“Nếu thầy thật sự để mắt tới cô ta, thì tôi khuyên thầy nên thôi đi. Cô ta bị tôi chơi nát rồi, thầy già thế rồi, coi chừng lây bệnh!”

Vừa dứt lời.

“Bốp!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)