Tôi là một đứa cực kỳ nhạy cảm, vậy mà hệ thống lại bắt tôi đi chinh phục nam chính miệng độc.
Tôi vừa chặn anh ta ở cửa, anh ta đã buông lời phán xét:
“Nhà ai để nửa con heo chạy ra ngoài thế này?”
Tôi “oa” một tiếng khóc bật ra, quay đầu chạy thẳng lên sân thượng.
“Anh nói tôi là heo, tôi không sống nữa!”
Anh ta thi đứng bét, tôi cố kéo anh ta đi học phụ đạo, anh ta mất kiên nhẫn hất tay tôi ra.
“Lo thân mình trước đi được không?”
Vừa quay đầu đã thấy tôi lấy dây thừng tròng vào cổ mình.
“Anh chê tôi phiền? Tôi không sống nữa.”
Sau này nghe nói tên đầu gấu miệng độc nhất trường H đã biến thành người câm, nếu không cần thiết thì một chữ cũng không nói.
Mãi đến khi nữ chính chuyển trường tới, chặn tôi và Chu Diệu lại.
“Sao anh có thể xách cặp giúp cô ta chứ? Cô ta là nữ phụ ác độc đấy.”
Sắc mặt Chu Diệu lập tức thay đổi.
“Câm miệng. Tôi vất vả lắm mới dỗ cô ấy ổn lại. Lát nữa cô ấy biểu diễn rơi tự do thì tôi không tha cho cô đâu.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận