Chương 1 - Cuộc Chiến Chinh Phục Nam Chính Miệng Độc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi là một đứa cực kỳ nhạy cảm, vậy mà hệ thống lại bắt tôi đi chinh phục nam chính miệng độc.

Tôi vừa chặn anh ta ở cửa, anh ta đã buông lời phán xét:

“Nhà ai để nửa con heo chạy ra ngoài thế này?”

Tôi “oa” một tiếng khóc bật ra, quay đầu chạy thẳng lên sân thượng.

“Anh nói tôi là heo, tôi không sống nữa!”

Anh ta thi đứng bét, tôi cố kéo anh ta đi học phụ đạo, anh ta mất kiên nhẫn hất tay tôi ra.

“Lo thân mình trước đi được không?”

Vừa quay đầu đã thấy tôi lấy dây thừng tròng vào cổ mình.

“Anh chê tôi phiền? Tôi không sống nữa.”

Sau này nghe nói tên đầu gấu miệng độc nhất trường H đã biến thành người câm, nếu không cần thiết thì một chữ cũng không nói.

Mãi đến khi nữ chính chuyển trường tới, chặn tôi và Chu Diệu lại.

“Sao anh có thể xách cặp giúp cô ta chứ? Cô ta là nữ phụ ác độc đấy.”

Sắc mặt Chu Diệu lập tức thay đổi.

“Câm miệng. Tôi vất vả lắm mới dỗ cô ấy ổn lại. Lát nữa cô ấy biểu diễn rơi tự do thì tôi không tha cho cô đâu.”

01

Hệ thống bắt tôi chinh phục tên đầu gấu miệng độc, tôi rất hoảng.

“Anh ta có đánh tôi không?”

Hệ thống cổ vũ tôi:

“Chu Diệu là con trai, cô cũng tính là một cô gái xinh xắn mà. Dù anh ta không yêu cô từ cái nhìn đầu tiên, thì cũng sẽ biết thương hoa tiếc ngọc thôi.”

Nó bảo tôi đứng chặn nam chính ở cửa lớp, xin phương thức liên lạc của anh ta.

“Tranh thủ nữ chính còn chưa xuất hiện, chúng ta ra tay trước cướp nam chính đi, như vậy mới có thể thay đổi kết cục bi thảm của cô.”

Tôi hít sâu một hơi, nhìn bóng dáng cao gầy sắp bước ra khỏi cửa, vội chạy vài bước tới chặn trước cửa.

Chu Diệu hình như vừa tỉnh ngủ, tóc mái trước trán hơi rối, dù anh ta đẹp trai đến đâu cũng không che nổi khí chất hung dữ trên người.

“Nửa con heo nhà ai chạy ra đứng chắn ở đây thế? Lát nữa tôi nhịn không nổi thì cô giặt quần cho tôi à?”

Hơn mười năm qua tôi chưa từng nghe lời nào thô lỗ như vậy.

Gần đây tôi chỉ vì sắp thi cuối kỳ nên áp lực lớn, ăn hơi nhiều một chút thôi mà. Cũng đâu đến mức béo như vậy?

Tôi ngây ra tại chỗ hai giây, trái tim thủy tinh cấp cao của tôi vỡ nát đầy đất.

Hệ thống còn định an ủi tôi vài câu, tôi đã “oa” một tiếng khóc òa lên.

“Anh nói tôi là heo, tôi không sống nữa.”

Tôi co chân bỏ chạy.

Động tĩnh bên này không nhỏ, không ít người trong lớp thò đầu ra xem.

“Anh Diệu oai thật đấy, lớp trưởng học tập cũng quỳ dưới quần jean của anh rồi, anh từ chối người ta à?”

Nam sinh ngồi bàn đầu trêu chọc. Chu Diệu bực bội vò gáy, định đi vệ sinh.

“Nhưng cô ấy lên sân thượng làm gì?”

Câu này vừa dứt, trong đầu Chu Diệu đột nhiên vang lên câu “tôi không sống nữa”. Anh ta trợn tròn mắt nhìn về hướng tôi vừa chạy đi.

“Đệt, không phải chứ?”

Khi Chu Diệu chạy lên sân thượng, tôi đã sắp trèo lên rồi.

Anh ta lao tới mấy bước, một tay ôm chặt eo tôi. Tên đầu gấu vốn lúc nào cũng lười biếng, lúc này trên trán đầy mồ hôi lấm tấm.

“Cô làm thật à? Điên rồi sao?”

Tôi như một con heo khó giữ, vừa vùng vẫy vừa khóc.

“Tôi sai rồi chị đại, tôi là heo, cả nhà tôi đều là heo.”

Chu Diệu sợ đến ngơ người.

“Vừa rồi tôi nói bừa thôi, cô rất xinh, rất đẹp.”

Nhìn là biết thành tích của Chu Diệu rất kém, đến một câu khen người cũng không nghĩ ra được.

Tôi sụt sịt, chấp nhận lời xin lỗi của anh ta.

Tiện thể cướp được phương thức liên lạc của anh ta.

Nhưng chuyện này vẫn lan truyền ra ngoài. Chỉ là bị người ta thêm mắm dặm muối một trận, đến lúc tan học truyền tới tai tôi thì đã biến thành tôi tỏ tình thất bại, yêu mà không được nên đi nhảy lầu.

Đối diện với những ánh mắt chỉ chỉ trỏ trỏ ấy, tôi lại sụp đổ.

Đứng bên cạnh trạm xe buýt về nhà, tôi nhìn về phía cửa hàng thuốc trừ sâu cách đó không xa.

Hệ thống cũng tê dại.

“Tôi rốt cuộc đã trói buộc phải một thiếu nữ bệnh kiều kiểu gì vậy? Chỉ là vài lời đồn thôi mà, cô không đến mức tự sát chứ?”

Bước chân tôi kiên định, đi vào mua ngay một chai paraquat.

Cách đó không xa truyền tới tiếng cười đùa của một đám con trai.

“Anh Diệu đúng là có gương mặt hại nước hại dân. Không chỉ hoa khôi tỏ tình với anh, đến kiểu gái ngoan như Từ Minh Trinh cũng vì anh mà nhảy lầu.”

Chu Diệu cười mắng một câu, ngẩng mắt lên thì chạm mắt tôi.

Tôi cắn môi quay đầu bỏ đi. Sau khi nhìn rõ chai thuốc trong tay tôi, Chu Diệu trợn mắt rồi lao như điên về phía tôi.

Tôi phát điên chạy, anh ta phát điên đuổi.

Nhưng rốt cuộc chân tôi không dài bằng anh ta. Khoảnh khắc bị đuổi kịp, chai thuốc trong tay tôi bị cướp đi.

“Cô muốn gửi chuyển phát nhanh bản thân đi à?!”

Chu Diệu có chút suy sụp.

“Bây giờ mọi người đều đồn tôi là con điên yêu mà không được nên nhảy lầu, tôi còn sống làm gì nữa?”

Tôi giơ tay muốn cướp lại đồ trong tay anh ta. Chu Diệu quay đầu, ném một đường cong đẹp mắt, chai thuốc rơi thẳng vào thùng rác.

02

“Tổ tông, mẹ nó, tổ tông sống.”

Trông anh ta rất nóng nảy.

“Sao tôi lại đụng phải một thần…”

Thấy mắt tôi đỏ hoe, anh ta lập tức đổi lời.

“Một mỹ nữ giống như thần tiên. Ngày mai… không, hôm nay tôi sẽ đi đính chính, nói chúng ta không có quan hệ gì hết, được chưa?”

Tôi sụt sịt, giọng nghèn nghẹn.

“Nhưng vừa rồi anh đuổi theo tôi, lại bị người ta nhìn thấy rồi, sẽ không ai tin đâu.”

Anh ta quay đầu lại, phía sau một đám bạn xấu đang huýt sáo nhướng mày với anh ta.

Miệng tôi mếu xệch, đưa tay bóp cổ mình.

“Bây giờ tôi bóp chết tôi luôn…”

Da đầu Chu Diệu như nổ tung, anh ta nắm chặt tay tôi trong lòng bàn tay, vẻ mặt nghiêm túc.

“Tôi nói là tôi yêu mà không được, là tôi sống chết vì cô, được chưa?”

Nghĩ một lát, tôi thấy được.

Chu Diệu vẫn không yên tâm. Anh ta bỏ lại đám bạn kia, đi cùng tôi lên xe buýt, mãi đến khi tôi vào nhà rồi mới rời đi.

Ngày hôm sau, quả nhiên trong trường điên cuồng lan truyền rằng tên đầu gấu kiêm nam thần trường Chu Diệu đang theo đuổi tôi. Tiết hai tôi đã bị gọi lên văn phòng.

Giáo viên chủ nhiệm cẩn thận hỏi tôi:

“Có phải có người quấy rối em không? Minh Trinh, nếu có học sinh hư nào bắt nạt em thì nhất định phải nói với cô.”

Người phụ nữ bị người khác gọi là “Diệt Tuyệt sư thái” này luôn rất dịu dàng với tôi, nói chuyện cũng nhẹ nhàng nhỏ nhẹ.

Tôi lắc đầu. Cô dặn dò thêm vài câu rồi mới để tôi đi.

Vừa ra khỏi cửa, tôi đã bị bóng dáng cao gầy đứng trước cửa văn phòng dọa giật mình.

Chu Diệu dựa nghiêng vào tường, hình như đã đợi rất lâu.

Vừa thấy tôi ra, anh ta kéo tôi sang một bên, không nói hai lời đã thò tay vào túi đồng phục của tôi lục.

Tôi giật mình, giơ tay đẩy anh ta, nhưng mãi đến khi anh ta lục hết bốn cái túi mới thở phào nhẹ nhõm.

“Tôi còn tưởng người thủy tinh như cô bị giáo viên mắng xong sẽ cắt cổ tay đấy.”

Nhìn vẻ mặt mờ mịt của tôi, anh ta thả lỏng hơn một chút.

“Cũng được, hôm nay ý thức cầu sinh khá mạnh.”

Tôi mím môi, muốn nói với anh ta là cô giáo đâu có mắng tôi. Nhưng quay đầu lại liền thấy một cậu bạn tóc úp nồi đang trợn mắt há mồm.

Cậu ta hình như tới nộp bài tập, nhìn thấy tôi và Chu Diệu thì tròng mắt sắp rơi ra ngoài.

Lúc này tôi mới nhận ra mình và Chu Diệu đứng hơi gần. Tôi nhíu mày lùi lại một bước, còn Chu Diệu thì trừng mắt nhìn cậu nam sinh kia.

“Đầu dưa hấu hỏng, nhìn cái gì mà nhìn?”

Miệng Chu Diệu thật sự giống dao bị kiểm soát, gặp ai cũng phải đâm vài nhát.

Cậu nam sinh đỏ bừng mặt, hình như bị chọc tức.

Thế là buổi chiều liền truyền ra tin đồn tên đầu gấu bắt nạt người quá đáng, chặn nữ sinh ở cửa văn phòng để thu phí bảo kê, còn lục túi người ta.

Danh tiếng vốn đã không tốt của Chu Diệu lại càng thối thêm một chút.

Tôi hơi áy náy, dù sao anh ta làm vậy là vì sợ tôi nghĩ quẩn, nhưng hình như anh ta không để ý.

Vì thế tôi xin lỗi anh ta, còn đề nghị bù đắp.

“Toán của anh tệ quá, tôi phụ đạo cho anh nhé.”

Động tác của Chu Diệu khựng lại, há miệng định nói gì đó rồi lại nuốt xuống.

Nửa ngày mới nghẹn ra một câu:

“Đừng lấy oán báo ơn được không?”

Tôi mím môi, đổi cách khác.

“Vậy tôi mời anh ăn nhé.”

Chu Diệu im lặng vài giây, đồng ý.

03

Tôi hào hứng kéo anh ta tới trước quầy hàng mình thích nhất, sắc mặt Chu Diệu rất khó coi.

“Cô mời tôi ăn cái này?”

Tôi lấy ra tờ mười tệ nhăn nhúm, nhìn Chu Diệu mặt mày khó coi, lại nhìn chủ quầy đậu phụ thối.

Dũng khí vừa mới gom góp được lập tức bị chọc thủng.

Mặt tôi đỏ bừng trong nháy mắt, mím môi không nói, nước mắt cũng sắp rơi ra.

Sao tôi lại quên mất, nhà Chu Diệu rất giàu.

“Anh coi thường tôi đúng không? Tôi chỉ mời nổi cái này thôi, anh không muốn ăn thì thôi.”

Tôi đưa tiền cho chủ quầy đậu phụ thối, thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn Chu Diệu.

Anh ta là người đầu tiên quan tâm tôi, tôi chưa từng có bạn bè.

Nhưng hình như lại bị ghét bỏ rồi. Trái tim thủy tinh của tôi vỡ nát đầy đất.

Trong đầu vang vọng câu mà ngày nào tôi cũng nghe thấy: “Loại người như mày không xứng được sống.”

Miếng đậu phụ thối trong tay bị người ta lấy đi. Môi Chu Diệu cũng hơi trắng bệch.

“Không coi thường. Tôi chỉ cảm thấy mùi này ngửi giống phân…”

Câu này vừa nói xong, trái tim thủy tinh của chủ quầy đậu phụ thối vỡ rồi.

Ông ấy vừa mắng chửi vừa dọn quầy, tôi im lặng.

Chu Diệu hít sâu một hơi, định nhét thứ đó vào miệng.

Lúc này tôi mới hiểu ra, anh ta không ghét bỏ tôi, anh ta ghét mùi thối của đậu phụ thối.

Tôi lặng lẽ dán lại trái tim thủy tinh, vui lên rất nhiều, đưa tay chặn Chu Diệu đang định anh dũng hy sinh.

“Vậy tôi để dành thêm tiền rồi mời anh ăn món khác nhé?”

Khi tôi cầm đậu phụ thối lại, Chu Diệu ngẩn ra.

Anh ta cúi đầu nhìn cổ tay tôi, đột nhiên nghiến răng nhét một miếng đậu phụ thối thấm đầy nước sốt vào miệng.

Tôi còn chưa kịp ngăn lại đã thấy Chu Diệu ngồi xổm bên đường nôn thốc nôn tháo.

Tôi giật mình, vội mua một chai nước khoáng cho anh ta súc miệng.

Chu Diệu nôn đến trắng bệch mặt, còn giơ tay ra hiệu với tôi là mình rất ok. Tôi đột nhiên hơi muốn khóc.

Đây vẫn là lần đầu tiên có người để ý đến cảm nhận của tôi như vậy.

Vì sợ tôi không vui, anh ta đi ăn thứ mà mình không thể chấp nhận.

Tôi đột nhiên cảm thấy Chu Diệu cũng khá đáng yêu, miệng cũng không độc đến thế.

Giây tiếp theo, cậu bạn tóc úp nồi xuất hiện trong tầm mắt, lại là góc độ quen thuộc. Cậu ta nhìn tôi và Chu Diệu bằng ánh mắt phức tạp.

Chu Diệu nôn đến đỏ cả vành mắt, ngẩng lên nhìn thấy cậu ta liền ném chai nước khoáng trong tay vào thùng rác.

“Nhìn cái gì? Tin đồn lần trước là cái đầu úp nồi cậu truyền ra đúng không? Tôi đấm một phát là biến cái đầu dưa hấu của cậu thành dưa hấu nát.”

Anh bạn đầu úp nồi quay đầu bỏ chạy, tôi thu lại chút cảm động của mình.

Quả nhiên Chu Diệu vẫn là tên đầu gấu miệng độc kia.

Anh bạn đầu úp nồi cũng là một dũng sĩ. Ngày hôm sau, cả trường đều điên cuồng đồn rằng Chu Diệu sắp sinh cho tôi một đứa con.

Hiện tại đã đến giai đoạn ốm nghén rồi.

Khi Chu Diệu tìm tới tôi, ban đầu tôi định chạy.

Nhưng vẫn bị anh ta chặn lại.

Tôi cẩn thận quan sát sắc mặt anh ta, khẽ ho một tiếng.

“Không phải tôi truyền.”

Anh ta “ừ” một tiếng, nhìn rõ ý cười trong mắt tôi, bản thân cũng bị chọc tức đến bật cười.

“Đệt, thằng nhóc đó tan học là co giò chạy, tôi không chặn được.”

“Người bây giờ có bệnh à? Tôi là con trai thì mang thai kiểu gì? Đợi tôi bắt được nó, tôi đánh gãy chân.”

Tôi không nói gì. Anh ta giơ tay véo mặt tôi.

“Từ Minh Trinh, tin đồn đặt trên người cô thì sống chết, đặt trên người tôi thì cô cười trộm đúng không?”

Má tôi bị anh ta véo một cái, tôi không nhịn được đưa tay xoa.

Giây tiếp theo, một hộp quà xinh đẹp treo trên đầu ngón tay tôi.

“Xem như cảm ơn cô hôm qua mời tôi ăn phân… đậu phụ thối, tặng cô đấy.”

Tôi nhìn bóng lưng Chu Diệu xoay người rời đi, mở hộp quà ra.

Một đôi băng cổ tay màu xám nhạt mới tinh hiện ra trước mắt. Tôi run tay lấy ra đeo lên cổ tay.

Những vết sẹo sâu cạn khác nhau được che lại. Mắt nhìn của Chu Diệu khá tốt, băng cổ tay màu xám nhạt rất hợp với đồng phục.

04

Từ sau khi tịch thu chai thuốc trừ sâu của tôi, Chu Diệu bắt đầu đưa tôi về nhà.

Anh ta cùng tôi đợi xe buýt, hết chuyến này đến chuyến khác.

Tôi buồn chán lấy đề ra làm. Chu Diệu liếc nhìn tôi.

“Học sinh giỏi, chút thời gian này cũng phải học à? Đã đứng nhất toàn trường rồi còn chưa thỏa mãn?”

Anh ta nhắc đến chuyện này, tôi đột nhiên nhớ tới bài thi điểm một chữ số của anh ta.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)