Chương 7 - Cuộc Chiến Chinh Phục Nam Chính Miệng Độc
“Có phải em thích Chu Diệu rồi không? Nhiều năm như vậy em vẫn luôn rất nghe lời, sao đột nhiên không nghe lời nữa?”
Giọng anh ta xuyên qua cánh cửa.
“Sao em có thể thích người khác? Sao em xứng…”
Tôi kéo mạnh cửa ra. Tề Trú đang áp bên ngoài, suýt ngã xuống. Tôi nhìn chằm chằm anh ta.
“Anh thật sự muốn trả thù thì đi cưới mẹ tôi đi! Một đám điên, chuyện nhà các người rốt cuộc liên quan gì đến tôi?!”
Lần đầu tiên ánh mắt Tề Trú nhuốm vẻ mờ mịt.
Tôi kéo băng cổ tay màu xám ra.
“Mẹ anh không phải tôi giết, ba anh cũng không phải tôi ngủ cùng, dựa vào đâu bắt tôi chuộc tội thay bà ấy? Mấy năm nay tôi làm còn chưa đủ sao?”
“Vì mẹ tôi là bảo mẫu nên anh chán ghét tất cả bảo mẫu. Từ năm mười một tuổi tôi đã bắt đầu học nấu cơm cho anh, Tề Trú, người tôi không có lỗi nhất chính là anh.”
Anh ta ngơ ngác nhìn cổ tay tôi, giơ tay thử chạm vào.
“Sao lại thành ra thế này?”
Nhìn rõ vẻ đau lòng trong mắt anh ta, tôi chỉ cảm thấy mỉa mai.
“Tôi làm cho em ăn, Trinh Trinh. Từ ngày mai tôi làm cho em ăn được không?”
Tôi dùng sức đóng sầm cửa lại. Đêm đó tôi ngủ đặc biệt yên ổn.
Bởi vì tôi không còn mong chờ điện thoại bên gối có truyền tới tin nhắn đưa tôi rời đi hay không.
Cũng sẽ không còn mẹ nữa.
13
Tề Trú hình như ngủ không ngon, bởi vì mãi đến nửa đêm, trong cơn mơ màng tôi vẫn nghe thấy tiếng khóc xé lòng bên ngoài cửa.
Sáng hôm sau khi tôi rời đi, anh ta vẫn ngồi bên cửa phòng tôi.
“Đi học à, Trinh Trinh?”
Tề Trú chống người muốn đứng lên, nhưng hình như hơi mất nước, ngã xuống đất.
“Có thể đừng đi học không? Tôi có rất nhiều tiền, chúng ta ở nhà đi.”
Anh ta đưa tay kéo ống quần tôi.
“Đừng đi được không? Trinh Trinh, chúng ta ở nhà cả đời được không?”
Siết chặt giấy tờ trong tay, tôi nhấc chân đi ra ngoài. Tề Trú hình như lại khóc.
Tôi chẳng đau lòng chút nào.
Những đêm trong mấy năm qua chỉ có tôi khóc, cũng nên đến lượt anh ta rồi.
Hứa Niệm nghe nói tôi ở ký túc xá thì nhất quyết muốn tham gia cho vui. Cô ấy vừa chuyển lên giường trên của tôi vừa hỏi:
“Còn nửa học kỳ nữa là thi đại học, cô định đi thành phố nào?”
Tôi ngoan ngoãn đáp lại:
“Chỉ cần không ở đây, đi đâu cũng được.”
Hứa Niệm rất không hài lòng với cách nói này.
“Sao cô không có mục tiêu cụ thể gì vậy? Nghĩ mau, nghĩ mau.”
Tôi trải giường xong, ngẩng mắt nhìn cô ấy.
“Cô muốn đi cùng tôi à?”
Trên gương mặt xinh đẹp của Hứa Niệm viết đầy vẻ đương nhiên.
“Cô biết nữ phụ có nghĩa là gì không? Chính là để làm nền cho nữ chính. Cô đi đâu thì đương nhiên tôi đi đó. Hơn nữa tôi chắc chắn sẽ đè cô một đầu, ví dụ như bây giờ.”
Cô ấy vỗ vỗ giường.
“Tại sao tôi chọn giường trên, biết chưa?”
Tôi thật sự lười để ý đến cô gái nhàm chán này, lườm một cái rồi đi ra ngoài.
Hứa Niệm như phát hiện điều kỳ lạ, đi theo sau tôi.
“Từ Minh Trinh, biểu cảm sống động như vậy lại xuất hiện trên mặt cô, quá khó tin. Lườm thêm cái nữa cho tôi xem?”
Nhìn thấy Chu Diệu ở dưới lầu ký túc xá nữ, cô ấy trợn mắt còn lớn hơn tôi.
“Bất kể cô thi trường nào, dù sao có người thi không đậu.”
Chu Diệu bị cô ấy chọc tức đến bật cười.
“Cô biết cái gì gọi là có tiền mua tiên cũng được không? Thi không đậu cùng một trường, tôi đến cùng một thành phố không được à?”
Hứa Niệm cực kỳ ghét bỏ.
“Anh so tiền với nữ chính? Bà đây là vua của thế giới này, anh biết chưa?”
“Đến trường mới tôi sẽ sắp xếp một nam phụ đẹp trai hơn, giàu hơn để đào góc tường của anh.”
Sắc mặt Chu Diệu lập tức khó coi.
“Đồ thần kinh đọc tiểu thuyết đến phát điên.”
Tôi đi phía trước, hai người phía sau mắng qua mắng lại. Tuy rất ồn, nhưng đây là lần đầu tiên tôi vui vẻ như vậy.
Dường như sau khi rời khỏi nhà họ Tề, không khí trong trường cũng trong lành hơn rất nhiều.
Cuối tuần, dưới sự đi cùng của Chu Diệu, tôi gặp vị bác sĩ tâm lý kia. Đó là một dì rất xinh đẹp. Ánh mắt dì ấy nhìn tôi không có thương hại, chỉ mang theo chút thương yêu.
“Là một đứa trẻ rất giỏi.”
Sau khi kết thúc buổi khám, dì ấy xoa đầu tôi. Sự đụng chạm dịu dàng khiến tôi hơi ngẩn ra.
“Dù không tìm thấy cách, vẫn tự cứu mình hàng nghìn hàng vạn lần.”
Bàn tay trên đỉnh đầu bị người ta vỗ xuống. Chu Diệu bất mãn “chậc” một tiếng.
14
“Dì Lưu, đừng xoa lung tung.”
Bác sĩ cười với tôi, chớp mắt.
“Tiếp xúc nhiều với thằng nhóc này có ích cho bệnh tình của cháu đó. Học cách đối nhân xử thế của nó, luôn tiêu hao người khác chứ không tự tiêu hao bản thân.”
Mặt Chu Diệu hơi đỏ. Anh ta đưa tay vuốt lại mấy sợi tóc rối trên đỉnh đầu tôi bị bác sĩ xoa.
Chúng tôi sóng vai đi về trường. Một thiếu niên đi xe đạp đột nhiên lao ra từ bên cạnh, Chu Diệu kéo tôi lùi về sau một bước.
Người kia há miệng liền mắng:
“Mù à, sao không đi chết đi?”
Chu Diệu căng thẳng quay đầu nhìn tôi. Phát hiện tôi không phản ứng gì, anh ta nhẹ nhàng thở ra, sau đó lại nhíu mày.
“Từ Minh Trinh, gặp loại người bảo cô đi chết như vậy thì cô phải mắng lại.”
Anh ta nghiêm túc.
“Học theo tôi.”
Anh ta mắng một câu rất bẩn. Không khí yên tĩnh, mặt Chu Diệu càng lúc càng đỏ.
“Ờ, tôi dạy cô câu đơn giản hơn.”
“Chu Diệu, cảm ơn anh.”