Chương 5 - Cuộc Chiến Chinh Phục Nam Chính Miệng Độc
Hứa Niệm đứng ngược sáng, khí chất trung nhị mười phần, nghe vậy ghét bỏ quay đầu nhìn tôi.
“Lời tôi nói với cô sáng nay cô không nhớ một chữ nào à? Nữ chính là gì, biết chưa? Tôi chọn ai, người đó chính là nam chính. Tôi không chọn ai, đây chính là truyện nữ cường không CP.”
Tôi như hiểu như không. Hệ thống vui vẻ hét lên trong đầu tôi, viết hẳn bài văn năm trăm chữ khen Hứa Niệm.
Cô ấy lại đột nhiên xoa cằm nhìn tôi.
“Cô nói xem, nếu hai chúng ta… vậy chẳng phải đây là truyện bách hợp sao?”
Sau lưng truyền tới tiếng vỡ lớn. Tôi quay đầu lại, Chu Diệu trợn tròn mắt, ly rơi bên chân anh ta.
Trong lúc chờ xe buýt, Chu Diệu lại không ngừng lẩm bẩm bên tai tôi.
“Cái cô Hứa Niệm đó nói gì cô cũng đừng để trong lòng, chắc là chạy ra từ trại điên.”
Ban ngày cô ấy vừa ra mặt giúp tôi, tôi không nhịn được nhỏ giọng phản bác.
“Anh đừng nói cô ấy như vậy, Hứa Niệm là người rất tốt…”
Chu Diệu hít ngược một hơi, đột nhiên ôm đầu tôi bắt đầu lắc.
“Ngày mai tôi sẽ nói với giáo viên đổi chỗ cho cô. Cô bị cô ta lây rồi.”
Đầu tôi bị lắc đến choáng, Chu Diệu hình như muốn lắc hết mọi thứ trong đầu tôi ra ngoài, tôi nghiêng ngả.
Tiếng bước chân đột ngột dừng lại thu hút ánh mắt của chúng tôi. Bạn học đầu dưa hấu như gặp quỷ, co giò bỏ chạy.
Chu Diệu nheo mắt.
“Đầu dưa hấu hỏng, nhìn cái gì mà nhìn?”
Sau khi đầu dưa hấu rời đi, trạm xe buýt lại yên tĩnh.
Chu Diệu vừa mắng chửi vừa quay đầu, lại phát hiện anh ta vẫn đang ôm đầu tôi.
Hai tay thiếu niên áp lên tai tôi, từng nhịp tim từ lồng ngực truyền vào màng nhĩ.
Không phân biệt được là của anh ta, hay của tôi.
Hoa dành dành sau trường hình như đã nở. Gió nhẹ thổi qua mang theo mùi sữa tắm nhàn nhạt trên người thiếu niên chui vào mũi.
Ngón tay Chu Diệu cũng hơi cứng lại. Anh ta cúi đầu nhìn tôi, hàng mi run rất nhanh.
Tôi cảm thấy chúng tôi ở hơi gần, bởi vì những sợi lông tơ nhỏ trên mặt Chu Diệu tôi đều nhìn thấy rõ. Da anh ta thật đẹp.
Nhưng hình như cũng không gần đến thế, vì mùi hương trên người anh ta vẫn không nồng bằng hoa dành dành ven đường.
Tôi thấy vành tai anh ta càng lúc càng đỏ, hầu kết cũng khẽ động một cái.
Tôi không nghe thấy tiếng anh ta nuốt nước bọt, âm thanh của cả thế giới đều không nghe thấy.
10
Mãi đến khi thiếu niên đột ngột rút tay lại, lúng túng vẫy tay về phía sau.
“À, anh… ờ không, bạn Tề, buổi sáng tốt lành.”
Tôi muộn màng quay đầu lại, sắc mặt Tề Trú không nhìn ra cảm xúc, như thể chỉ đi ngang qua.
Chu Diệu đứng bên cạnh tôi, ngón tay sắp cuộn lại. Đây chắc là lần hèn nhất của tên đầu gấu này.
“Anh cô có ý gì vậy?”
Nhìn bóng lưng Tề Trú rời đi, màu đỏ trên vành tai Chu Diệu vẫn chưa biến mất.
“Anh ta không phải anh tôi, tôi và anh ta không có quan hệ máu mủ.”
Tôi nhìn chằm chằm mũi giày của mình. Tôi cũng không biết Tề Trú có ý gì, dù sao anh ta trước nay đều có tài xế đưa đón, không nên xuất hiện ở trạm xe buýt.
Chu Diệu ngơ ngác nhìn tôi. Tôi tiếp tục mở miệng, cũng không biết đang nói cho ai nghe.
“Khi mẹ tôi dẫn tôi vào nhà họ Tề, ba mẹ Tề Trú còn chưa ly hôn.”
Chu Diệu không nói gì. Tôi không dám ngẩng đầu, sợ nhìn thấy vẻ chán ghét trong mắt anh ta.
“Mẹ tôi… cầm loại ảnh đó đưa cho mẹ Tề Trú xem, bắt bà ấy ly hôn với ba Tề Trú. Mẹ Tề Trú suy sụp tinh thần, tự sát.”
Gió ở trạm xe buýt nhẹ nhàng thổi, như muốn cuốn lời tôi đi.
“Năm mười tuổi, Tề Trú cầm dao suýt chém chết mẹ tôi. Ba anh ta liền đưa mẹ tôi ra nước ngoài định cư.”
Xe buýt chậm rãi dừng trước mắt. Tôi nhấc chân lên xe, thiếu niên phía sau đứng yên tại chỗ.
Tôi không quay đầu, cũng không ngẩng đầu.
Giống như Tề Trú nói, tôi chảy dòng máu bẩn thỉu, vốn nên bị tất cả mọi người chán ghét.
Chu Diệu không thể chấp nhận một người bạn như vậy cũng là bình thường.
Mãi đến khi Chu Diệu ngồi xuống ghế bên cạnh tôi, giọng anh ta hơi khàn.
“Vậy còn cô? Cô phải làm sao?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, vành mắt thiếu niên còn đỏ hơn vành tai.
“Sao không ai dẫn cô đi? Từ Minh Trinh.”
Vấn đề này tôi cũng từng nghĩ qua nhưng không ai cho tôi đáp án.
Xe buýt đi rồi dừng, đây vẫn là lần đầu tiên tôi và Chu Diệu yên tĩnh như vậy.
“Dẫn cô đến một nơi nhé?”
Khi tôi định đứng dậy xuống xe, cổ tay bị người ta kéo lại.
Chu Diệu cong mắt nhìn tôi, như thể người vừa có ánh nước trong mắt không phải anh ta.
Mãi đến khi dừng gần một khu vui chơi cũ nát, chúng tôi mới xuống xe.
“Đây là công viên giải trí đầu tiên tôi từng đến.”
Chu Diệu đeo chéo cặp tôi, dáng vẻ lười biếng.
“Cô đã nói với tôi một bí mật, tôi cũng nói với cô một bí mật, thế nào?”
Tôi gật đầu.
Anh ta kéo tôi đi đến một cửa hang tối om.
“Cô sợ nhà ma không?”
Tôi cũng không biết, đành lắc đầu.
11
Tôi chưa từng đi công viên giải trí, càng không nói tới một công viên giải trí đã hoang phế như thế này.
“Cô biết vì sao tôi luôn thích mắng người không?”
Đầu ngón tay Chu Diệu hơi lạnh. Anh ta nắm tay tôi, chậm rãi đi vào trong.
“Từ nhỏ ba mẹ tôi đã rất bận, nhất là ba tôi.”
Nhà ma rất tối. Chu Diệu vừa giơ tay nhẹ nhàng gạt mạng nhện trước mắt, vừa tiếp tục nói.