Trong giờ nghỉ giữa buổi huấn luyện quân sự, cô bạn thân của tôi vừa than nóng vừa đứng trước mặt tôi, “bụp” một tiếng, tháo luôn đầu mình xuống.
“Nóng quá, nóng đến chóng cả mặt. Hay là mình ném đầu vào bóng cây cho mát vậy.”
Tôi trơ mắt nhìn cái đầu lăn sượt qua chân mình, lăn tới gốc cây phía sau.
Tôi sợ đến cứng đờ tại chỗ, còn tưởng mình bị nóng quá nên sinh ảo giác. Đúng lúc tôi định đưa tay tự véo mình một cái, cô bạn thân không đầu đứng trước mặt bỗng thân mật khoác tay tôi. Nhưng giọng nói của cô ấy lại vọng ra từ dưới bóng cây:
“Diệp Tử, vừa nãy cậu cũng bảo chóng mặt mà. Sao cậu không tháo đầu xuống?”
Tôi ngẩng đầu lên nhìn.
Tất cả bạn học mặc đồ rằn ri xung quanh đều trống không ở phần cổ. Bọn họ đang vây dần về phía tôi.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận