Chiều thứ Bảy, tôi mặc dép lê, quần đùi đi mua xe.
Nhân viên bán hàng xuất sắc thấy tôi nghèo kiết xác nên từ đầu đến cuối chỉ cho tôi nhìn cái gáy của anh ta.
Tôi cũng chẳng tức giận, đi sang bên cạnh vỗ nhẹ vai cô gái trẻ:
“Phiền cô làm hợp đồng giúp tôi. Chiếc kia, giá lăn bánh khoảng một triệu ba trăm năm mươi nghìn tệ ấy.
Trả thẳng.”
Khoảnh khắc tôi thanh toán, cà phê trong tay nhân viên bán hàng xuất sắc đổ ra ngoài.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận