Chương 2 - Có Ai Tháo Đầu
Tôi không hề phát hiện, ngay khoảnh khắc tôi đóng cửa lại, đôi mắt đang nhắm chặt của cô bạn thân đã mở ra.
Sau khi trèo tường ra khỏi trường, tôi cẩn thận nhìn bốn phía rồi chậm rãi đi tiếp.
Không biết là do buổi sáng sớm quá yên tĩnh hay vì điều gì khác, tôi luôn cảm thấy trong lòng rờn rợn.
Đột nhiên, sau lưng có người vỗ một cái. Tôi lập tức cứng đờ, đứng im tại chỗ.
“Bạn Diệp, em nhận được tin nhắn của tôi chưa?”
Người tới trông khoảng hơn hai mươi tuổi, tóc ngắn gọn gàng, cười hì hì đi vòng tới trước mặt tôi.
Tin nhắn là anh ta gửi?
“Anh là ai? Tại sao lại gửi tin nhắn đó cho tôi?”
“Đầu của em không tháo ra được, đúng không? Đồng loại của tôi.”
Tôi cảnh giác nhìn anh ta. Anh ta biết tình trạng của tôi, nhưng tôi lại chỉ có thể nghe anh ta nói, không thể kiểm chứng.
Tôi cẩn thận kéo giãn khoảng cách với anh ta.
Cố Thần cười:
“Cẩn thận ghê nhỉ. Tôi thật sự tới giúp em. Nếu không giúp em thì tôi gửi tin nhắn cho em làm gì?”
“Anh biết những gì? Tại sao đầu của các bạn học đều có thể tháo ra?”
Cố Thần thở dài thật sâu:
“Chuyện này nói ra dài lắm. Lên xe trước đi, tôi đưa em tới một nơi. Tới đó em sẽ biết.”
Tôi ôm cặp sách đứng tại chỗ suy nghĩ. Hiện tại nếu chỉ dựa vào một mình tôi thì tiến triển quá chậm. Tôi biết quá ít. Người trước mắt rõ ràng biết nhiều hơn. Nếu không đi theo anh ta, tôi tự điều tra không biết tới bao giờ mới rõ. Đến lúc đó, không biết là tôi tìm được sự thật trước, hay bị bắt trước.
Đánh cược một lần vậy. Tinh thần căng thẳng cao độ thêm mấy ngày nữa chắc tôi phát điên mất.
Tôi kéo cửa xe ngồi vào, nhìn Cố Thần vui vẻ lái về một nơi không rõ.
Rất nhanh, một tòa nhà khổng lồ xuất hiện trước mắt tôi. Xe dừng bên cạnh một cửa phụ. Cố Thần quan sát một lát rồi nói với tôi:
“Xuống xe đi. Lúc này bảo vệ đang đổi ca, chúng ta phải tranh thủ cơ hội lẻn vào.”
Tôi thấy lạ vì anh ta có vẻ rất quen thuộc với nơi này. Nhưng không kịp nghĩ nhiều, tôi đã bị anh ta kéo xuống xe.
Vừa đi được hai bước, giọng cô bạn thân bỗng vang lên từ phía sau:
“Diệp Tử, sao cậu lại ở cửa phụ? Sáng nay mình tìm cậu lâu lắm. Người bên cạnh cậu là ai vậy?”
Tôi sững người, nhìn cô bạn thân lẽ ra phải đang ở viện nghiên cứu, buột miệng nói:
“Sao cậu lại ở đây? Không phải cậu nên ở viện nghiên cứu sao?”
Cô bạn thân bất lực cười:
“Đây chính là viện nghiên cứu mà. Cậu vòng ra cổng chính tự nhìn đi.”
Tôi vội chạy ra mặt trước. Chỉ thấy mấy chữ nổi khổng lồ “Viện Nghiên cứu Gen kiểu mới” hiện ra trước mắt.
4
“Anh lừa tôi!”
Tôi lao tới chỗ Cố Thần, túm cổ áo anh ta chất vấn.
“Xin lỗi. Tôi cũng không còn cách nào khác. Nếu không lấy được lòng tin của em, tôi không thể hoàn thành nhiệm vụ của mình.”
“Nhiệm vụ? Nhiệm vụ gì?”
Tôi cảm giác mình đang tiếp cận sự thật.
Anh ta nhìn tôi, rồi lại nhìn cô bạn thân ở phía xa, hạ giọng nói:
“Cô bạn thân kia của em không đáng tin. Em vào viện nghiên cứu với tôi rồi sẽ biết hết.”
Tôi tức đến bật cười. Cô bạn thân của tôi không đáng tin, vậy anh ta thì đáng tin chắc?
“Diệp Tử, cậu qua đây.”
Cô bạn thân vẫy tay với tôi từ xa. Tôi vừa định quay người đi qua thì tay đã bị Cố Thần giữ chặt. Tôi ngẩng đầu ra hiệu cho anh ta buông ra.
“Em phải cẩn thận cô bạn thân của em. Theo tôi biết, chuyện trường em còn có dị nhân đã bị mọi người biết hết rồi. Bắt được một người có thể được 15 tín chỉ.”
Anh ta biết thật không ít. Hóa ra chỉ có tôi giống một con ngốc, chạy lung tung khắp nơi.
Tôi gỡ tay anh ta ra, đi về phía cô bạn thân.
“Diệp Tử, người bên cạnh cậu không đáng tin.”
Lại nữa. Cô ấy cũng nói như vậy. Tôi nên tin ai đây?
“Mình biết cậu là dị nhân.”
Tôi kinh ngạc nhìn cô ấy. Cô ấy biết rồi? Biết từ lúc nào? Vậy tại sao cô ấy không vạch trần tôi?
Cô ấy cúi đầu cười khổ:
“Từ lúc huấn luyện hôm qua cậu không chịu tháo đầu, mình đã nghi ngờ cậu rồi. Sau đó mình lại quan sát kỹ hơn. Cậu đúng là đã biến dị.”
Biến dị là sao?
Chẳng lẽ ban đầu tôi cũng giống bọn họ, đều có thể tháo đầu ra?
Vừa nghĩ tới khả năng này, tôi không khỏi sững sờ.
Rốt cuộc cái gì mới là bình thường? Chẳng lẽ cô bạn thân và những người khác mới là bình thường, còn kẻ không bình thường ngay từ đầu lại là tôi?
Không, không. Tôi không muốn tin. Điều này quá trái ngược với nhận thức của tôi.
Tôi không thể chấp nhận việc mình mới là dị loại. Tôi ôm đầu liên tục lùi về sau.
Cố Thần thấy trạng thái của tôi không ổn cũng chạy tới đỡ tôi.
“Sao vậy? Bạn Diệp, em vẫn ổn chứ?”
Tôi nhìn cô bạn thân bên trái, rồi nhìn Cố Thần bên phải. Trong lúc nhất thời, tôi không biết nên tin ai.
Đầu tôi đau như sắp nổ tung.
Vài phút sau, tôi ngẩng đầu nhìn Cố Thần:
“Tôi sẽ đi viện nghiên cứu với anh.”
“Không thể đi. Những người từng vào đó trước đây đều không ra lại nữa.”
Cô bạn thân nắm chặt tay tôi, mắt đỏ hoe lắc đầu với tôi.
“Chúng ta là bạn thân nhất. Mình không muốn hôm nay cậu vào rồi sau này thế giới này không còn tìm thấy cậu nữa.”
Lòng tôi hơi chua xót. Tôi nhẹ nhàng gỡ tay cô ấy ra.