Ta là một con cốt yêu, nhiều năm dài bị vây hãm trong khu nghĩa địa âm u lạnh lẽo ấy.
Không ai nhìn thấy ta, cũng chẳng ai nghe được ta nói, ta cô độc trải qua mấy trăm năm tháng.
Cho đến mùa hạ năm ấy, ánh mặt trời vừa đẹp.
Một tiểu nha đầu đến quét mộ, lại lỡ đem lễ vật cúng cho ta.
Ta cắn một miếng đào giòn, nói: “Ngọt thật.”
Nàng chợt sững ra, rồi che miệng cười khẽ.
“Năm sau, ta lại đến.”
Quả nhiên nàng đến năm này qua năm khác, năm nào cũng mang đào giòn cho ta.
Sau đó nàng chết, thi cốt bị tùy tiện ném ở bãi tha ma.
Đứa con gái năm tuổi của nàng, dắt theo đứa em trai mới biết đi, ngày ngày đêm đêm chạy đến bãi tha ma khóc gọi mẫu thân.
Ta bị chúng làm ồn đến mức chẳng chịu nổi.
Bèn nhập vào thân nàng, từ trong chiếu cỏ bò ra, vụng về bế hai đứa nhóc kia lên.
“Còn khóc nữa, mẫu thân sẽ ăn các ngươi.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận