Chạy Theo Gió và Chiếc Xe Điện
Bố mua một chiếc xe điện mới. Anh trai leo lên yên sau, chị gái được bố bế đứng lên chỗ để chân.
Tôi nhe răng cười, chạy theo sau xe.
Bố chạy hết vòng này đến vòng khác, nhưng chẳng hề có ý định đổi cho tôi ngồi thử.
Tôi chạy không nổi nữa, định đi tìm mẹ nhờ nói giúp.
Nhưng lại nghe thấy mẹ đang nói về tôi với người khác.
“Ban đầu sinh nó ra là để lấy máu cuống rốn cho chị nó dùng, ai ngờ chị nó bị chẩn đoán nhầm!”
“Haiz, khổ công chịu tội, cuối cùng chẳng dùng được gì!”
Hôm đó, tôi vừa tròn sáu tuổi.
Những lời muốn nói nghẹn lại nơi cổ họng.
Từ đó về sau, tôi không bao giờ nhắc đến chuyện muốn ngồi xe điện nữa.
Sau này, quãng đường từ nhà đến trường, tôi đã chạy suốt nhiều năm.
Cho đến khi được đội tuyển tỉnh chọn, nhận phỏng vấn.
Bố lại đẩy chiếc xe điện năm nào ra.
“Nhờ tôi dùng xe điện rèn nó đấy. Không thì sao nó chạy nhanh được như vậy.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận