Chương 8 - Chạy Theo Gió và Chiếc Xe Điện
Tôi quay lại ngôi trường tiểu học trong trấn.
Nhiều năm trôi qua cô Dương đã bước vào tuổi trung niên.
Cô vẫn cười cong mắt đứng ở cổng trường, giơ điện thoại quay tôi.
Cô nói thật tốt quá, Tiểu Khang, Bánh Bao Lấm Lem của chúng ta cuối cùng cũng lớn rồi.
Tôi lao vào lòng cô, nước mắt không sao ngừng được.
Cô Dương vừa lau nước mắt vừa cười tôi.
“Cao hơn cô nửa cái đầu rồi mà còn bôi nước mắt lên người cô!”
Tôi không nói gì, ôm cô mãi không chịu buông.
Chiếc xe tải lớn tôi đưa đến, từng bao từng bao hàng được dỡ xuống.
Đúng vậy, là tôi quyên tặng.
Giống như cô Dương từng nói.
Sau nhiều năm, cuối cùng tôi cũng có năng lực quay về ôm lấy chính mình năm đó.
Sau lưng cô Dương ló ra một cái đầu nhỏ lấm lem.
Rụt rè, giả vờ như vô tình lén nhìn tôi.
Khi bị tôi phát hiện, cô bé lại làm như không có gì, nhún nhảy chạy đi.
Khoảnh khắc đó, tôi đột ngột buông cô Dương ra.
Nhìn chằm chằm đứa trẻ kia, mãi đến khi em ấy chạy xa.
Tôi và cô Dương nhìn nhau, nước mắt lại trào ra.
Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao cô Dương đi dạy vùng khó nhiều năm, chậm chạp không chịu trở về thành phố.
Cũng cuối cùng hiểu vì sao chị gái năm đó quyên đồ trong phần bình luận, dù thế nào cũng không chịu nhận lời cảm ơn của tôi.
Thế là tôi không còn cố ép họ nhận quà của mình nữa.
Bởi vì tôi biết, rồi tôi cũng sẽ giống họ.
Truyền phần cứu rỗi này tiếp tục mãi về sau.
33
Trình Tiểu Vũ mười tám tuổi đứng ở đầu trấn.
Cậu ấy đặc biệt từ đại học chạy về, trên tay đeo chiếc băng cổ tay Na Tra kia.
Cậu ấy nói: “Thẩm Tiểu Khang, tớ biết ngay mà, cậu chạy nhanh nhất thiên hạ!”
Tôi đeo một chiếc băng cổ tay Na Tra khác, chạm nắm tay với cậu ấy.
“Trình Tiểu Vũ là người bạn nghĩa khí nhất thiên hạ!”
Câu nói đùa năm sáu tuổi, chúng tôi đều vẫn nhớ.
Chúng tôi đều cười.
Cười mà có chút khó tả.
Thế là lại dùng sức chạm nắm tay một cái.
“Vết thương ở chân sao rồi?” Trình Tiểu Vũ hỏi.
“Cũng đừng liều quá, sức khỏe quan trọng hơn.”
Nhưng nói xong, cậu ấy lại cười ngượng ngùng.
“…Cứ coi như tớ chưa nói.”
Tôi không để ý, lắc đầu.
Mười một năm qua tôi bị thương vô số lần.
Những vết rách cơ nhiều không đếm xuể.
Nhưng tôi chưa từng nghĩ sẽ buông tha cho mình.
Bởi vì tôi chưa từng có đường lui.
Giống như năm đó.
Trình Tiểu Vũ ngã rồi, còn có xe điện của bố cậu ấy.
Còn tôi, tôi chẳng có gì cả!
34
Tôi về nhà một chuyến.
Cuối cùng cũng biết vì sao bố mẹ không đến trường tìm cảm giác tồn tại.
Bởi vì trong nhà có rất nhiều phóng viên và thương gia địa phương.
Bố nhận một đống hợp đồng quảng cáo, đang giới thiệu chiếc xe điện của mình với phóng viên.
“Không sai, chính là dùng xe điện thương hiệu này để rèn luyện.”
Bố vụng về đọc lời quảng cáo, nói xong lập tức đi nhận hợp đồng tiếp theo.
“Từng người một nhé. Ra trước cửa hàng chụp ảnh một nghìn, vào trong ngồi một lúc hai nghìn.”
Thẩm Nguyệt cầm mã QR WeChat, đã bắt đầu thu tiền.
Thấy tôi vào cửa, mẹ là người đầu tiên ra đón.
“Về rồi, về rồi, Lai Khang nhà tôi về rồi.”
“Mọi người xếp hàng, xếp hàng nhé. Từng người đi chụp ảnh, đừng chen, ai cũng đến lượt.”
Sân nhà quen thuộc.
Vòi nước ngoài gian nhà chính vẫn đang tí tách chảy.
Cảm giác ngột ngạt mãnh liệt bao vây lấy tôi.
Tôi hất tay mẹ ra, giật lấy hợp đồng trong tay bố.
Máy quay chĩa vào tôi.
Tôi cố nén sự run rẩy, cao giọng nói với họ:
“Tôi đã ký với đội tuyển quốc gia. Bất kỳ quảng cáo và hoạt động nào nhận riêng đều không có hiệu lực.”
“Bất kỳ ai hứa hẹn thay tôi đều không có hiệu lực, cho dù là bố mẹ ruột về mặt sinh học của tôi.”
35
Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện cắt đứt quan hệ với họ.
Nhưng khoảnh khắc đó, máu dồn lên đầu, hơn nữa tôi buộc phải tuyên bố trước.
Tiếng mẹ gào khóc vang khắp sân nhỏ.
Thẩm Nguyệt cầm điện thoại, điên cuồng chạy ra khỏi sân.
Các thương gia lập tức đuổi theo.
Họ hét bảo chị trả tiền.
Mẹ thê thảm kéo cánh tay tôi.
Mẹ nói: “Lai Khang à, tha thứ cho mẹ đi.”
“Mẹ biết sai rồi, mẹ tự gánh hậu quả rồi.”
“Chị con ở ngoài quay video muốn nổi tiếng đến phát điên rồi. Nó đúng là quỷ đòi nợ mà.”
“Nó lừa hết tiền dưỡng già của mẹ và bố con đưa cho công ty quản lý rồi. Lai Khang, con thương mẹ đi.”
Tôi thừa nhận, mềm lòng là chuyện rất đáng buồn.
Nhưng trong một khoảnh khắc, tôi thật sự đã hơi mềm lòng.
Cho đến khi bố nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.
“Con có nhiều hợp đồng quảng cáo như vậy, chia cho chị con một cái không được à?”
Khoảnh khắc đó, tôi như bị dội một chậu nước lạnh, lập tức tỉnh táo.
“Bố mẹ cứ kiện con đi.”
Tôi nói.
“Con sẽ chu cấp hàng tháng theo quy định. Ngoài ra một đồng cũng không thêm.”
36
Tôi thật sự trở thành bị đơn.
Bố mẹ kiện tôi ra tòa, đòi khoản tiền phụng dưỡng khổng lồ.
Nhưng lần này, chưa đợi tòa xét xử, cư dân mạng đã mở phiên tòa trước rồi.
Mười hai năm video đã ghi lại đầy đủ quá trình trưởng thành gian nan của tôi.
Dưới áp lực dư luận khổng lồ, bố mẹ ra ngoài đều bị mắng.
Cuối cùng, dưới sự can thiệp của Thẩm Tinh, họ rút đơn kiện.
37
Lại một lần nữa, khi tôi đứng trên bục nhận giải cao hơn để phát biểu cảm tưởng.