Đêm giao thừa, tôi thái đồ từ năm giờ sáng đến ba giờ chiều.
Mười sáu món ăn bày kín cả bàn.
Tôi vừa quay vào bếp lấy bát đũa thì phía sau vang lên một tiếng “cạch” giòn tan.
Cửa đã bị khóa trái từ bên ngoài.
Tôi sững người hai giây rồi gõ cửa: “Em dâu, cửa đóng rồi, mở giúp chị với.”
Em dâu cười hì hì bên ngoài: “Chị nghỉ một lát đi, trong bếp ấm lắm, bọn em ăn trước nhé.”
Qua khe cửa, tôi thấy cô ta ngồi vào chỗ của tôi, gắp miếng sườn tôi hầm suốt ba tiếng, cắn một miếng rồi quay sang nói với mẹ tôi: “Mẹ, sườn này thấm vị thật đấy.”
Mẹ tôi cười đến không khép được miệng: “Ngon thì ăn nhiều vào, con gái mẹ nấu khéo lắm.”
Một tiếng rưỡi sau, mẹ mới thong thả đến mở cửa.
Trên bàn bát đĩa ngổn ngang, đến xương cũng bị gặm sạch trơn.
Nhìn cái bàn ấy, tôi bỗng bật cười.
Tôi lau khô tay, xách túi rồi đi thẳng.
Trước khi đi, tôi cắt đôi tấm thẻ phụ mà cả nhà vẫn dựa vào để sống.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận