Hôm nay mẹ tôi gọi điện lần thứ ba, nói con gái tôi vừa lên cấp ba đã yêu một thằng bạn trai ngoài trường.
Hai mươi nghìn tệ tôi gửi về tuần trước để mua máy tính cũng bị con bé tiêu sạch.
Tức đến phát điên, tôi lập tức mua chuyến bay sớm nhất trong ngày, thẳng về quê.
Suốt năm năm đi làm xa, cứ dăm ba hôm mẹ tôi lại gọi điện mách tội con bé.
Hôm qua thì bảo con gái lấy tiền học phí đi mua đồ ăn vặt.
Hôm nay lại nói nó lấy tiền sinh hoạt đi mua máy chơi game.
Không chỉ bấm lỗ tai, thậm chí còn bắt đầu xăm mình.
Tiêu tiền hoang phí tôi có thể nhịn, bấm lỗ tai hay xăm mình tôi cũng có thể nhịn, nhưng yêu sớm thì tôi thật sự không thể chấp nhận.
Khi tôi đến trường của con gái, vừa đúng giờ nghỉ trưa.
Tìm khắp lớp học lẫn ký túc xá, cuối cùng tôi mới thấy bóng dáng con bé trong một góc nhà ăn.
Tôi gần như không dám tin vào mắt mình.
Trong ký ức của tôi, con gái vốn có khuôn mặt bầu bĩnh trời sinh.
Dù mẹ con bé đã không còn, nó vẫn luôn là một đứa trẻ lạc quan, lúc nào trên mặt cũng có nụ cười.
Nhưng giờ đây, nó mặc bộ đồng phục đã giặt đến bạc màu, lưng hơi còng xuống.
Tóc vừa khô vừa vàng, đang từng miếng nhỏ gặm nửa cái màn thầu.
Nửa cái màn thầu còn lại được nó cẩn thận giấu vào túi.
Ngoài vẻ tê dại, trên mặt con bé không còn chút lạc quan nào vốn nên thuộc về tuổi này.
Nhớ lại tất cả những gì mẹ tôi đã nói qua điện thoại suốt năm năm nay.
Cuối cùng, tôi đưa ra một quyết định.
……
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận