Ngày tung tú cầu, ta đang định ném cho trúc mã Hoắc Ngôn thì trước mắt bỗng trôi qua từng dòng đạn mạc ():
“Đừng nha muội bảo, tên Hoắc Ngôn kia mặt người dạ thú, muội gả qua đó sẽ bị đày đọa đến chết đấy.”
“Hắn sẽ đem muội dâng cho cấp trên, còn vu oan muội lăng loàn không giữ phụ đạo.”
“Con của muội cũng sẽ bị hắn ném chết, còn muội thì chết trong cảnh đói rét giao bách.”
Kiếp trước, ta bị những dòng đạn mạc này mê hoặc, tay run lên, tú cầu rơi tọt vào tay một tên khất cái. Phụ mẫu ta vì muốn bù đắp cho Hoắc Ngôn, liền nhận tỳ nữ thiếp thân của ta là Tố Nga làm nghĩa nữ, gả thẳng vào Hoắc phủ.
Sau khi thành thân, tên khất cái động một chút là đánh đập chửi mắng ta, còn tiêu sạch sành sanh của hồi môn. Ta hết cách, đành phải về nhà mẹ đẻ cầu cứu, lại đụng ngay Tố Nga trước cửa.
“Nữ nhân ấy mà, xuất giá tòng phu, gả cho gà theo gà, gả cho chó theo chó. Nếu tỷ tùy tiện hòa ly, mặt mũi của phụ mẫu biết để vào đâu.”
Ngay cả mẫu thân vốn luôn yêu thương ta cũng ghét bỏ ném cho mấy đồng bối tiền: “Sống không nổi thì đi ăn mày đi, đừng có chạy đến trước mặt ta làm chướng mắt.”
Kiếp trước ta bị tên khất cái đánh đến chết. Sau khi chết ta mới biết, toàn bộ những dòng đạn mạc kia đều do một tay Tố Nga viết ra.
Lúc này, đạn mạc vẫn đang nhấp nháy điên cuồng trước mắt ta. Tố Nga đứng ngay phía sau, gắt gao chằm chằm vào từng nhất cử nhất động của ta. Ta từ từ giương cao tú cầu, khóe môi khẽ nhếch.
Những gì kiếp trước đã nếm trải, kiếp này đến lúc phải trả lại đủ rồi.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận