Chương 6 - Trứng và Cơm
Cố Hoài Cảnh rời đi, nói là phải đi trực. Đi được vài bước, anh quay lại, tháo chiếc khăn quàng cổ quàng cho tôi.
“Đừng để bị lạnh.”
Ba chữ. Nhưng tên cục mịch này đã chủ động tháo khăn của mình cho tôi.
Tú Tú từ căng tin đi ra, thấy chiếc khăn trên cổ tôi, sững người: “Khăn ai đấy?”
Tôi không nói. Cô ấy ghé sát nhìn mã số trên khăn, miệng há hốc: “Của Cố Hoài Cảnh?!”
“Anh ấy nói sợ tôi lạnh.”
Tú Tú hít một hơi lạnh: “Cố Hoài Cảnh chủ động quàng khăn cho cậu?!”
Tú Tú khoác tay tôi, thì thầm: “Tô Miểu, nói thật cho tôi biết, cậu với Trung đoàn trưởng rốt cuộc là—”
Chưa nói hết câu, tiếng động cơ xe vang lên. Một chiếc xe Jeep đen dừng trước cổng. Một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ Trung Sơn màu xám bước xuống. Tóc chải chuốt, giày da bóng loáng.
Anh lính gác chào: “Chào Chủ nhiệm Hứa.”
Hứa Minh Đức – dượng của Kỷ Vãn Thu, Chủ nhiệm văn phòng nhà máy.
Hứa Minh Đức nhìn tôi, ánh mắt dừng lại ở chiếc khăn quàng cổ một giây.
“Đồng chí Tô Miểu đúng không? Tôi là lão Hứa ở văn phòng. Có thời gian không? Nói chuyện một lát.”
Tú Tú siết chặt tay tôi.
“Ngay cạnh chốt gác thôi, không mất nhiều thời gian đâu.”
Trong phòng khách nhỏ, Hứa Minh Đức ngồi trên sofa, đặt cặp công tác lên gối, nụ cười không bao giờ tắt.
“Tô Miểu, tôi muốn bàn về chuyện của Cố Hoài Cảnh.”
“Chuyện của anh ấy không liên quan đến tôi.”
Hứa Minh Đức cười: “Có liên quan chứ. Vì cô mà anh ấy đi tìm lãnh đạo, vì cô mà xin chuyển ngành. Cô biết không? Cố Hoài Cảnh vốn có cơ hội lên cấp Phó Sư đoàn. Cứ làm ở đây hai năm nữa là chắc chắn thăng tiến. Giờ vì cô, anh ấy bỏ hết.”
Ngón tay tôi cuộn chặt trên gối.
“Một Trung đoàn trưởng tiền đồ rộng mở lại bỏ hết vì một cô chia cơm. Chuyện này truyền ra ngoài không hay chút nào.”
“Với cô cũng chẳng tốt đẹp gì.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta: “Chủ nhiệm Hứa muốn nói gì?”
“Tôi muốn nói, Cố Hoài Cảnh sau khi chuyển ngành chỉ là một công nhân bình thường. Không cấp bậc, không chế độ, không tiền đồ. Hai người ở bên nhau, cả đời sẽ chỉ là hai công nhân quẩn quanh trong cái nhà máy này. Cô nghĩ anh ấy cam lòng sao?”
“Đó là lựa chọn của anh ấy.”
“Nhưng cô có thể chọn không làm gánh nặng cho anh ấy.”
“Còn một chuyện nữa, chắc cô không biết.” Hứa Minh Đức lấy một tờ văn bản ra: “Cuối năm ngoái cô có một lệnh điều động đi tỉnh khác, dù được chú Chu chặn lại, nhưng bản ghi chép vẫn nằm trong hồ sơ. Theo quy định, nhân viên từ chối điều động phải chịu thử thách nửa năm. Trong thời gian này nếu xảy ra bất cứ vấn đề gì – ví dụ đánh giá không đạt, hoặc bị khiếu nại – thì có thể bị sa thải trực tiếp.”
Ông ta đẩy tờ giấy về phía tôi.
“Tôi biết chú Chu bảo vệ cô. Nhưng quy định của nhà máy, chú Chu không bảo vệ được lần thứ hai đâu.”
Tôi nhìn tờ giấy, những dòng chữ đen xếp ngay ngắn.
“Tôi hiểu ý Chủ nhiệm Hứa rồi.”
“Hiểu là tốt.” Hứa Minh Đức đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, “Tô Miểu, hoặc là cô chủ động rời xa Cố Hoài Cảnh, phòng hậu cần sẽ xóa bản ghi chép điều động, cô yên ổn làm việc. Hoặc là tiếp tục ở bên anh ta, khi hết thời gian thử thách, nhà máy có đủ cách để đuổi cô đi.”
Ông ta bước ra cửa, quay đầu nhìn tôi: “À, chuyện của Vãn Thu và Hoài Cảnh, hai bên gia đình đều đồng ý rồi. Cô buông tay đi, tốt cho tất cả.”
9
Trên đường về, lời của Hứa Minh Đức cứ xoay mòng mòng trong đầu tôi. Trước cửa phòng, Tú Tú đợi sẵn.
“Hứa Minh Đức nói gì với cậu?”
Tôi lấy tờ giấy ra đưa cho cô ấy. Tú Tú đọc xong, mặt tái mét: “Tô Miểu—”
“Tú Tú, tôi chỉ nói với cậu một câu thôi.” Tôi ngồi xuống giường, “Cố Hoài Cảnh vì tôi mà chuyển ngành, bỏ cả cơ hội thăng tiến. Hứa Minh Đức bắt tôi chọn: hoặc rời xa anh ấy để giữ việc, hoặc ở bên anh ấy và bị sa thải.”
“Cậu định thế nào?”
“Tôi không biết.”
Tú Tú đọc lại tờ giấy: “Mấy cái quy định này là thật hay ông ta bịa ra? Để tôi đi hỏi chú Chu.”
“Đừng tìm chú Chu. Chú ấy giúp tôi một lần rồi, không thể làm khó chú ấy thêm nữa.”
Tú Tú im lặng. Ngoài trời bắt đầu mưa rét, đập vào cửa kính lộp bộp.
Tôi ngồi trên giường, nghe tiếng mưa, suy nghĩ rất lâu.
“Tú Tú.”
“Ừ.”
“Cậu nói xem, nếu tôi thực sự ở bên anh ấy, sau này anh ấy có hối hận không? Từ một Trung đoàn trưởng trở thành công nhân bình thường, chỉ vì một đứa chia cơm.”
Tú Tú im lặng hồi lâu rồi nói: “Tô Miểu, tôi chỉ biết một điều. Cái tên cục mịch đó đã đợi cậu ở cổng nhà máy suốt một tháng. Một tháng, ngày nào cũng đến, mưa gió không nghỉ. Cậu nói anh ta không biết nói, nhưng đôi chân anh ta đã nói thay rồi. Đôi chân đó nói rằng, anh ta muốn ở bên cậu.”
10
Hứa Minh Đức cho tôi ba ngày suy nghĩ.
Ngày thứ nhất, tôi đi làm ở căng tin xưởng. Chú Tiền chưa khỏi hẳn, tôi làm thay ca ngày. Lúc cao điểm, ngoài cửa sổ xếp hàng mười mấy người. Tôi đang cúi đầu chia thức ăn thì nghe tiếng gọi: “Tô Miểu!”
Ngẩng đầu lên là Tiểu Lưu, nhân viên văn phòng. Anh ta đưa cho tôi một thông báo: “Chiều kia lúc hai giờ, nhà máy tổ chức đại hội biểu dương tại hội trường, cô được bình chọn là ‘Nhân viên tiên tiến của năm’, nhớ đến nhận thưởng nhé.”
“Tôi á?”
“Đúng, có tên cô trong danh sách. Đừng đến muộn.”