Chương 3 - Trở Lại Ngày Định Mệnh
Tôi rành rọt từng chữ: “Không ai ép anh đi, không ai bảo anh đến muộn, càng không có ai chặn anh ở ngoài cửa.”
“Lựa chọn của anh, hậu quả của anh, tự anh gánh lấy.”
Bàn tay Cố Hành Chu từ từ nới lỏng.
Anh ta nhìn tôi, như nhìn một người dưng chưa từng quen biết.
“Niệm Khê…” Đôi môi anh ta mấp máy, giọng bỗng nghẹn lại, “Sao em lại biến thành thế này?”
“Tôi vẫn luôn là thế này.” Tôi đáp.
“Chỉ là anh chưa từng chịu nhìn nhận mà thôi.”
Tôi rút cổ tay về. Trên cổ tay đã in hằn một vòng đỏ ửng.
Không nhìn anh ta thêm, cũng chẳng buồn liếc sang Mạnh Thi Vũ đang cắn môi với vẻ mặt phức tạp bên cạnh.
Tôi xoay người bước ra ngoài cổng trường.
Nắng trưa chói lóa khiến người ta không mở nổi mắt.
Nhưng tôi bước đi rất vững vàng.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
Bước về phía một cuộc đời mới mẻ, nơi không có Cố Hành Chu, không có Mạnh Thi Vũ, chỉ có bản thân tôi và tương lai phía trước.
2 giờ chiều.
Trước khi vào phòng thi môn Toán, tôi lại chạm mặt họ ở cổng trường.
Sắc mặt Cố Hành Chu còn tệ hơn buổi sáng, xám xịt như người mất ngủ cả đêm. Mạnh Thi Vũ đứng sát bên cạnh anh ta, tay che một chiếc ô chống nắng, phần lớn bóng râm đều che cho Cố Hành Chu, còn cánh tay của cô ta thì phơi ra dưới nắng đến đỏ ửng.
Thấy tôi, ánh mắt Cố Hành Chu khẽ dao động.
Tôi lên tiếng trước.
“Tránh ra.”
Không một chút cảm xúc.
Cố Hành Chu vừa vặn đứng chắn ngay giữa lối đi chính vào cổng trường, các thí sinh phía sau đều phải đi vòng qua.
Anh ta khựng lại một nhịp, lách người nhường đường.
Tôi đi thẳng qua mắt không hề dừng lại trên người anh ta.
“Tô Niệm Khê!”
Mạnh Thi Vũ gọi giật tôi lại từ phía sau, giọng lý nhí như muỗi kêu, mang theo vẻ tủi thân: “Chị có thể đừng giận anh Hành Chu nữa được không? Chuyện sáng nay đều là lỗi của em… Chị có trách thì trách em, đừng làm lơ anh Hành Chu…”
Tôi không dừng bước.
“Niệm Khê!” Cố Hành Chu đuổi theo, vài bước đã tiến đến bên cạnh tôi, hạ thấp giọng, “Chúng ta nói chuyện đi.”
“Thi xong rồi nói.” Tôi không quay đầu lại.
“Ngay bây giờ!” Anh ta đưa tay định kéo tôi.
Tôi né người tránh đi, ngước mắt nhìn anh ta: “Cố Hành Chu, anh định làm ầm ĩ trước cổng trường thi, cho tất cả mọi người cùng xem, rồi làm ảnh hưởng đến buổi thi chiều nay sao?”
Tay anh ta cứng đờ giữa không trung.
“Tôi không có gì để nói với anh cả.” Tôi tiếp tục bước đi, “Anh muốn đưa ai, giúp ai, chọn ai, đó là tự do của anh. Tôi muốn làm gì, muốn thi trường nào, muốn đi con đường nào, cũng là tự do của tôi.”
“Giữa chúng ta——”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Từ sáng hôm nay, đã ân đoạn nghĩa tuyệt rồi.”
Cố Hành Chu như bị ai đó bấm nút tạm dừng.
“Ân đoạn nghĩa tuyệt? Tô Niệm Khê, em nói ân đoạn nghĩa tuyệt?”
Anh ta làm như vừa nghe được một câu chuyện cười, nhưng nụ cười chưa kịp nặn ra đã cứng đờ trên mặt, chuyển thành một biểu cảm gần như mất kiểm soát.
“Tình cảm mười mấy năm, em nói dứt là dứt? Chỉ vì sáng nay anh không đi cùng em vào phòng thi? Em đến mức độ đó cơ à?”
“Đến chứ.”
Tôi đáp dứt khoát.
“Em——”
“Anh Hành Chu!” Mạnh Thi Vũ chạy chậm tới, kéo lấy cánh tay Cố Hành Chu, hốc mắt lại đỏ lên, “Đừng cãi nhau nữa… Đều là lỗi của em… Chị Niệm Khê giận là đúng rồi… Anh đừng trách chị ấy…”
Cô ta quay sang tôi, cúi gập người thật sâu: “Chị Niệm Khê, em xin lỗi, em thật sự không cố ý… Em chỉ vì quá căng thẳng nên mới quên mang căn cước… Chị tha lỗi cho em được không?”
Những người xung quanh đã bắt đầu xì xào chỉ trỏ.
“Con bé này là ai thế? Diễn cũng đạt quá nhỉ?”
“Mùi trà xanh nồng nặc thế, cách ba mét còn ngửi thấy.”
“Bạn nữ kia đỉnh chóp thật, bơ luôn không thèm để ý.”
“Là tôi tôi cũng bơ, thi đại học cơ mà, chuyện hệ trọng thế nào.”
Cố Hành Chu nghe những lời bàn tán đó, mặt lúc xanh lúc trắng.
Anh ta hất tay Mạnh Thi Vũ ra, tiến lên một bước, gần như áp sát vào tôi, dùng âm lượng chỉ hai người mới nghe thấy: “Tô Niệm Khê, em cứ khăng khăng muốn tuyệt tình đúng không? Được, anh cho em biết, cho dù anh không thi môn Ngữ Văn, thì Toán chiều nay, Khoa học Tự nhiên và Tiếng Anh ngày mai, anh vẫn dư sức điểm cao. Bố anh đã chạy chọt xong xuôi rồi, dù thiếu vài điểm, anh vẫn có thể đỗ vào đại học ở Bắc Kinh. Còn em——”
Anh ta dừng lại một chút.
“Em nghĩ em đỗ được Thanh Hoa chắc? Với cái trình độ thi thử đứng thứ sáu mươi mấy toàn khối của em, còn cách điểm chuẩn Thanh Hoa đến bốn năm mươi điểm lận. Nằm mơ đi.”
Tôi im lặng nhìn anh ta.
Nhìn gương mặt từ trên xuống dưới viết đầy chữ “Tôi giỏi hơn cô”.
Kiếp trước, anh ta cũng dùng cái vẻ bề trên này nói với tôi: “Niệm Khê, em cứ ở lại quê thi công chức không tốt sao? Áp lực ở Bắc Kinh lớn lắm, em không chịu nổi đâu.”
Quay lưng một cái, anh ta lại nắm tay Mạnh Thi Vũ hí hửng đến Bắc Kinh.
“Nói xong chưa?” Tôi hỏi.
Anh ta cứng họng.
“Nói xong rồi thì tránh ra.” Tôi liếc nhìn đồng hồ. “Tôi phải vào phòng thi rồi.”
“Tô Niệm Khê, em——”
“Còn một câu nữa.”
Tôi ngắt lời anh ta.
“Bố anh có thể lót đường cho anh thế nào, anh có thể học trường gì, đều chẳng liên quan gì đến tôi.”