Chương 8 - Trở Lại Địa Phủ Để Tìm Kiếm Tình Yêu
14
Tạ Thanh Chu đứng dậy.
Ôm ta trong lòng.
Máy móc đặt ta lên chiếc giường nhỏ bên cạnh.
Sau đó lại máy móc cởi ngoại y, giày và tất cho ta.
Ta tò mò hỏi:
“Tạ Thanh Chu.”
“Chàng đang làm gì?”
Mây đen che mất ánh trăng.
Căn phòng tối đen.
Càng khiến bầu không khí ngột ngạt.
Thân hình cao lớn của chàng phủ xuống.
Chàng tỉ mỉ hôn lên từng tấc trên má ta.
“Sau này vẫn sẽ có hài tử.”
“Chắc chắn mấy ngày nay nàng quá muốn làm mẫu thân nên mới sinh ra ảo giác.”
“Sau này chúng ta vẫn sẽ có con.”
Ta vung tay tát mạnh chàng.
Mặt Tạ Thanh Chu bị đánh nghiêng sang một bên.
“Chàng tưởng một hài tử có thể đổi lấy một hài tử khác sao?”
Ta kinh ngạc nhìn chàng:
“Tạ Thanh Chu.”
“Sao chàng có thể ghê tởm đến vậy?”
“Ngu phụ năm ấy sao lại thích một kẻ như chàng?”
Nói xong, ta cảm thấy lòng bàn tay ươn ướt dính nhớp.
Không đúng.
Tay ta đâu có bị thương.
Tay quỷ sao có thể chảy máu?
Hơn nữa sức của ta tuy lớn, nhưng một cái tát cũng chưa đến mức đánh chết Tạ Thanh Chu.
Ánh trăng phá tan mây đen, chiếu qua cửa sổ.
Ta nhìn kỹ.
Dưới mái tóc rối.
Hai mắt Tạ Thanh Chu vậy mà đang chảy huyết lệ!
Huyết lệ chảy xuống gương mặt gầy gò.
Men theo đường hàm sắc bén.
Chàng giống như hoàn toàn không cảm nhận được.
Chỉ cố chấp hôn lên khóe môi ta.
Ta tránh đi.
Chàng hôn lên cổ.
Ta quay cổ sang bên.
Chàng lại men theo bờ vai mà hôn.
Những nụ hôn tuyệt vọng bất chấp tất cả ấy.
Cùng hai dòng huyết lệ.
Khiến ta vừa kinh ngạc vừa ghê tởm.
Tạ Thanh Chu.
Vì sao phải bất chấp tất cả lấy lòng ta như vậy?
Chẳng lẽ vì cái chết thảm của Thẩm Nhu?
Chàng sợ mình cũng sẽ chết giống nàng ta sao?
Nhưng đã muộn rồi.
Ta đã chán trò chơi này.
Ta không giãy giụa nữa.
Chỉ chậm rãi vuốt mái tóc dài sau đầu chàng.
Ánh sáng lóe lên nơi đầu ngón tay.
Một luồng lực lượng linh hồn vô hình không ngừng tràn vào đầu Tạ Thanh Chu.
Đây là sức mạnh có thể đánh thức nỗi sợ sâu nhất trong lòng con người.
Vừa rồi thứ Thẩm Nhu nhìn thấy là biển lửa.
Còn Tạ Thanh Chu.
Chàng sẽ nhìn thấy gì?
14
Động tác của Tạ Thanh Chu dừng lại.
Chàng chậm rãi ngồi dậy.
Ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước.
Đột nhiên.
Trong đáy mắt lại nảy sinh vô số vui mừng.
Sao có thể?
Vui mừng?
Đúng là một người kỳ quái.
Đến cả một con quỷ như ta cũng bắt đầu thấy hứng thú.
Tạ Thanh Chu ngồi bên giường.
Bóng tối phác họa đường nét tuấn tú cao ngất của chàng.
Nhưng vẫn không che được niềm vui xuất phát từ tận đáy lòng.
“Khanh Khanh…”
“À không.”
“Xin hỏi cô nương họ gì tên chi?”
“Nhà ở nơi nào?”
Nhìn đôi mắt thẹn thùng vui vẻ của chàng khi nói với khoảng không.
Trong đầu ta đột nhiên hiện lên một hình ảnh.
Đó chính là lời Tạ Thanh Chu nói trong lần đầu tiên ta và chàng gặp nhau.
Lúc ấy ta còn tưởng chàng muốn hỏi địa chỉ để trả tiền.
Ta mím môi cười, từ chối.
Ai ngờ từ hôm đó lại bị chàng quấn lấy.
Nhìn vẻ vui mừng trên mặt Tạ Thanh Chu.
Ta nhất thời thất thần, nhìn đầu ngón tay mình.
Nhưng ảo cảnh ta tạo ra rõ ràng phải là nỗi sợ hãi sâu nhất trong lòng một người.
Chẳng lẽ điều Tạ Thanh Chu sợ hãi và hối hận nhất…
Là gặp được ta?
15
Trời dần sáng.
Suốt cả một đêm.
Ta ôm đầu gối ngồi bên cạnh.
Nhìn Tạ Thanh Chu như đang diễn một vở độc thoại.
Không ngừng lặp lại từng chuyện khi hai chúng ta mới gặp nhau.
Cơ mặt chàng đã sớm cứng đờ.
Nhưng niềm vui ấy.
Dẫu lặp lại bao nhiêu lần.
Mỗi lần vẫn giống như một ngôi sao mai mới vừa xuất hiện.
Rực rỡ đến chói mắt.
Gương mặt chàng ngày càng trắng bệch.
Huyết lệ cũng đã nhạt thành màu hồng phấn.
Ta nghĩ.
Có lẽ chẳng cần ta ra tay.
Tạ Thanh Chu cũng có thể tự nhốt mình đến chết trong ảo cảnh này.
Chẳng bao lâu.
Tiếng gà gáy vang lên.
Ta nhìn những ngón tay đã dần trở nên trong suốt.
Thời khắc rời đi sắp tới.
Đúng lúc này.
Một thanh lợi kiếm xé gió bay tới.
Phát ra tiếng kiếm ngân sắc bén.
Cắm thẳng vào cánh cửa gỗ của kho.
“Nghiệt đồ!”
“Còn không mau lăn ra chịu chết!”
16
Tiếng quát ấy mang theo nội lực khổng lồ.
m thanh như chuông lớn.
Chấn động đến đau tai.
Cũng đánh tan ảo cảnh Tạ Thanh Chu đã lặp đi lặp lại suốt một đêm.
Chàng chậm rãi ngã xuống.
Một tay chống lên mép giường.
Đôi mắt đen ẩm ướt.
Mái tóc bạc trắng đã nhuốm huyết sắc.
Chàng nhìn bước chân đang rời đi của ta.
Mím môi khẽ nói:
“Đừng đi.”
Người ngoài kia thấy chúng ta không ra ngoài, dường như vô cùng tức giận:
“Nghiệt đồ!”
Một tiếng quát vang lên.
Ván gỗ bay tứ tung.
Những con ngựa gỗ được làm suốt mười năm trong phòng đều vỡ thành vô số mảnh.
Rơi đầy trên người Tạ Thanh Chu.
Chàng chật vật đứng dậy.
Chắp tay hành lễ:
“Chưởng môn.”
Chưởng môn?
Trước mặt ta là một nam tử trung niên mặc thanh bào.
Bên hông treo bạch ngọc.
Râu dài, mắt sáng.
Ánh mắt không giấu được cơn giận:
“Nghiệt đồ!”
“Nếu không phải trước khi chết Thẩm Nhu dùng bí pháp báo tin cho vi sư.”
“Vi sư thật sự không biết bao nhiêu năm nay ngươi vẫn trốn ở đây!”
Lòng bàn tay ông ta xuất hiện một luồng hấp lực.
Tạ Thanh Chu lập tức bị kéo tới trước mặt.
Chưởng môn bóp cổ chàng:
“Nói!”
“Thê tử của ngươi ở đâu?”
Tạ Thanh Chu không đáp.
Mắt thấy chàng sắp bị bóp chết.
Chàng chết vốn không quan trọng.
Nhưng mạng này là của ta.
Ta còn phải trở về địa phủ giao nộp, chấm dứt oán hận kiếp trước.
“Buông tay!”
Ta bước ra, cười lạnh:
“Tạ Thanh Chu không thể chết!”
Lời vừa dứt.
Tạ Thanh Chu giống như đột nhiên được ban cho sinh khí.
Chàng dịu dàng mỉm cười.
Nhìn ta một cái.
Ánh mắt như hóa thành ngàn vạn sợi tơ triền miên quấn lấy ta.
Ta lạnh giọng nói:
“Chàng muốn chết.”
“Cũng phải chết trong tay ta!”
Tạ Thanh Chu sững ra.
Nhưng sau đó lại cười càng vui vẻ hơn.
Chưởng môn thật sự buông tay.