Chương 9 - Trở Lại Địa Phủ Để Tìm Kiếm Tình Yêu
Chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt ta.
Ông ta đánh giá ta:
“Ngươi chính là thê tử của Tạ Thanh Chu?”
Ta thầm nghĩ.
Vong thê có tính không?
Chưởng môn chậm rãi lộ ra nụ cười tàn nhẫn:
“Chính ngươi giết ái nữ của ta?”
Ta vừa định gật đầu.
Xem ra trước khi chết Thẩm Nhu đã dùng bí pháp truyền tin cho chưởng môn.
Tạ Thanh Chu cũng nghĩ tới chuyện ấy, lập tức lên tiếng:
“Là ta.”
Chưởng môn lắc đầu:
“Các ngươi là sư huynh muội cùng nhau lớn lên từ nhỏ.”
“Sao có thể tổn thương lẫn nhau?”
Ta nhớ lại cảnh Tạ Thanh Chu một chưởng đánh Thẩm Nhu bay vào tường.
Không khỏi lắc đầu.
Một chưởng ấy chẳng hề nhẹ đâu.
Chưởng môn đánh giá ta từ trên xuống dưới, ánh mắt khinh miệt:
“Nghe nói trước đây ngươi chết rồi?”
“Không ngờ vậy mà còn sống.”
“Quy củ môn phái, đệ tử nếu thành thân với người ngoài môn.”
“Đệ tử cùng nữ tử kia đều phải chịu cung hình, đời đời không được có con nối dõi.”
“Tên nghiệt đồ này vì muốn giấu ngươi đi, vậy mà phản bội môn phái.”
“Một đại đệ tử đứng đầu đường đường chính chính.”
“Lại co đầu rút cổ trong thôn nhỏ này suốt bao nhiêu năm.”
“Bây giờ xem ra.”
“Ngươi cũng chẳng qua như vậy.”
Ta ngẩn người.
Cung hình?
Giấu ta đi?
Nhưng Thẩm Nhu nói Tạ Thanh Chu không hề thừa nhận ta trong lòng.
Cho nên mới khinh thường không chịu báo chuyện thành thân cho môn phái.
Ta quay đầu nhìn Tạ Thanh Chu.
Chỉ thấy chàng cúi đầu.
Không biết đang nghĩ gì.
Chưởng môn nheo mắt nhìn ta, lạnh giọng nói:
“Thanh Chu.”
“Ngươi nhìn bộ dạng hiện tại của mình đi.”
“Tóc bạc đầy đầu.”
“Người không ra người, quỷ không ra quỷ.”
“Chỉ cần ngươi tự tay giết nữ nhân này.”
“Ngươi vẫn là ái đồ của bản chưởng môn.”
“Ngươi vẫn có thể trở về môn phái.”
“Mọi thứ đều giống như trước.”
Nói xong.
Chưởng môn đắc ý nhìn ta.
Ông ta chắc chắn cho rằng ta yêu Tạ Thanh Chu sâu đậm.
Để chính Tạ Thanh Chu giết ta sẽ là hình phạt lớn nhất đối với ta.
Tạ Thanh Chu nghe xong, dừng lại một lát.
Sau đó từng bước tiến về phía ta.
Bước chân chậm rãi.
Nhưng vô cùng vững vàng.
Dường như chàng đã hạ quyết tâm.
Ta lạnh lùng nhìn chàng.
Nghe tiếng cười đắc ý của chưởng môn:
“Thanh Chu!”
“Giết nàng ta!”
“Chức chưởng môn đời kế tiếp chính là của ngươi!”
Ta ung dung đứng tại chỗ.
Ta cũng muốn xem thử.
Các ngươi định giết một con quỷ thế nào.
Có điều thời gian của ta có lẽ không còn nhiều nữa.
Ta có thể cảm nhận cánh tay giấu trong tay áo cũng đang dần trở nên trong suốt.
Bầu trời lúc bình minh còn u tối.
Nhưng mặt trời sắp hoàn toàn ló dạng.
Ta khép mắt lại.
Móng tay điên cuồng mọc dài.
Tạ Thanh Chu.
Hãy để ta mang trái tim của chàng về địa phủ!
Nam nhân từng bước đi đến trước mặt ta.
Sau đó.
“Vụt!”
Chàng quỳ xuống.
17
“Chưởng môn.”
Tạ Thanh Chu chậm rãi quỳ xuống.
Cả chưởng môn lẫn ta đều mở to mắt.
Cả đời Tạ Thanh Chu chưa từng quỳ xuống vì bất cứ ai hay bất cứ chuyện gì.
Bề ngoài chàng ôn nhuận như ngọc.
Nhưng thực chất trong xương còn lạnh lùng, kiêu ngạo hơn bất cứ ai.
Năm đó ta ra tay giúp chàng thoát khỏi chủ quán.
Ngoài việc cảm thấy chàng không giống kẻ cố ý ăn quỵt.
Còn bởi ta nhìn thấy sát ý thấp thoáng dưới đôi mày đã bắt đầu mất kiên nhẫn của chàng.
Đối mặt với hiểu lầm.
Chàng thà giết đối phương.
Cũng chẳng thèm mở miệng giải thích cho chính mình.
Thế nhưng lúc này.
Sống lưng luôn thẳng tắp của chàng giống như một con bạch hạc bị bẻ gãy cánh.
Yếu ớt cúi đầu.
Chàng khó khăn thốt ra từng chữ:
“Chưởng môn.”
“Cầu người.”
“Tha cho nàng.”
“Chuyện thành thân…”
“Không trách nàng.”
“Là ta…”
“Ép nàng.”
Chưởng môn nhắm mắt, thở dài:
“Thanh Chu.”
“Ngươi thật sự khiến vi sư quá thất vọng.”
Nói xong.
Ông ta giơ tay, muốn một chưởng đánh xuống đỉnh đầu Tạ Thanh Chu.
Đây là muốn lấy mạng Tạ Thanh Chu trước sao?
Ta bĩu môi.
Đã nói mạng này là của ta rồi.
Ta vừa định ra tay, giành trước giết Tạ Thanh Chu.
Không ngờ một luồng nội lực càng mạnh hơn đột nhiên ập tới như bài sơn đảo hải.
Ba người chúng ta đều bị luồng khí kình ấy đánh bật.
Loạng choạng tách ra mấy trượng.
Chỉ thấy một nam tử đạp không mà tới.
Miệng hét lớn:
“Sư phụ!”
“Dừng tay!”
Ta nheo mắt nhìn.
Người này trông thật quen.
18
Chưởng môn cũng kinh ngạc kêu lên:
“Cố Xuân!”
Nam nhân trước mắt ôm kiếm đứng thẳng.
Hắn đã không còn vẻ nóng nảy ngang ngược của thiếu niên năm ấy.
Thay vào đó là sự trầm ổn trưởng thành.
Giống như một thanh lợi kiếm chưa rút khỏi vỏ.
Thu liễm toàn bộ khí tức.
Nhưng chẳng ai dám thử độ sắc bén.
Hắn lấy từ trong ngực ra một đóa hoa trong suốt.
Cánh hoa như được điêu khắc từ băng tuyết.
Nhìn gần còn tỏa ra ánh sáng trong trẻo.
“Đây là tuyết liên Tây Vực.”
Cố Xuân trầm giọng nói:
“Loài hoa này có hiệu quả cải tử hoàn sinh.”
Hắn nhìn chưởng môn:
“Có lẽ nó có thể cứu Thẩm Nhu.”
Mắt chưởng môn sáng lên.
Lập tức muốn giành lấy.
Tạ Thanh Chu vậy mà cũng đồng thời ra tay.
Còn ta lại lo lắng nhìn mặt trời đã lộ ra gần nửa.
Nếu mây tan hết.
Triều dương hoàn toàn ló dạng.
Ta sẽ tiêu tán.
Chưởng môn thấy Tạ Thanh Chu hành động thì hơi sửng sốt.
Nhưng không vội tiến lên.
Dù sao trong mắt ông ta, Tạ Thanh Chu và Thẩm Nhu đã làm sư huynh muội nhiều năm.
Đóa hoa này đương nhiên cũng sẽ giao cho Thẩm Nhu.
Chỉ là Tạ Thanh Chu kích động hơn một chút.
Có lẽ chàng muốn lấy công chuộc tội trước mặt ông ta.
Chưởng môn cười lạnh, thản nhiên chỉ dẫn:
“Thanh Chu.”
“Thẩm Nhu được vi sư đặt trong khách điếm cách đây ba dặm.”
“Bây giờ ngươi bay tới vẫn còn kịp…”
“Ngươi…”
Giọng chưởng môn đột nhiên ngừng lại.
Bởi vì Tạ Thanh Chu đang nâng đóa hoa.
Đứng trước mặt ta.