Chương 7 - Trở Lại Địa Phủ Để Tìm Kiếm Tình Yêu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

11

Tạ Thanh Chu nắm tay ta, đi về phía kho phía sau nhà.

Ta nhìn gương mặt nghiêng bình thản vui vẻ của chàng dưới ánh trăng, trong lòng không khỏi bội phục.

Rốt cuộc chàng làm sao có thể nhìn Thẩm Nhu chết thê thảm như vậy.

Mà sắc mặt vẫn không đổi?

Đang suy nghĩ, ta cảm thấy đầu ngón tay chàng khẽ run.

Ngay sau đó chàng lại siết tay ta chặt hơn.

“Sao vậy?”

“Nhìn vi phu đến mê mẩn rồi à?”

“Có phải phu quân của nàng quá mức tuấn mỹ không?”

Khóe môi Tạ Thanh Chu mang theo nụ cười trêu chọc.

Sống mũi khẽ nhăn.

Đôi mày dài nhướng về phía thái dương.

Cả gương mặt sinh động tươi sáng.

Tuấn mỹ như tiên nhân trong tranh.

Ta hơi kinh ngạc, dừng chân.

Một Tạ Thanh Chu sống động, còn biết đùa nghịch như vậy.

Dường như đã là chuyện của kiếp trước.

Lần đầu gặp Tạ Thanh Chu, chàng là công tử ôn nhuận như ngọc.

Bởi đánh mất túi bạc nên bị chủ quán túm lấy không cho đi.

Chủ quán thấy vẻ mặt chàng lạnh lùng.

Càng nghi chàng là tên cường đạo ăn quỵt.

Thậm chí còn gào lên đòi báo quan.

Ta nhìn không nổi, liền tiến lên trả tiền cơm thay chàng.

Chàng nhìn ta một hồi.

Không ngờ từ đó lại biến thành chiếc đuôi đi theo ta.

Còn nghiêm túc nói:

“Ơn một bữa cơm, chỉ có thể lấy thân báo đáp.”

Ta ghét bỏ nhìn chàng.

Không ngờ hôm sau lại nhận được một bức họa.

Ta nhìn mà ngây người.

Ngay cả dáng vẻ ghét bỏ của ta, qua nét bút của chàng lại trở nên kiêu kỳ đáng yêu.

Ta bật cười thành tiếng.

Chàng cũng cười theo.

Nếu sau đó không xảy ra những chuyện kia.

Có lẽ…

Ta lắc đầu, thu hồi suy nghĩ.

Ngẩng đầu nhìn nam nhân cũng dừng lại theo ta.

Chàng vẫn đang cố gắng làm ra dáng vẻ vui đùa năm xưa.

Nhưng mái tóc đã bạc trắng.

Sự dè dặt khó nhận ra nơi sâu trong đáy mắt.

Khiến dáng vẻ ấy trở nên kỳ quái, thậm chí có chút buồn cười.

Vì sao phải dè dặt?

Ta trầm ngâm.

Chẳng lẽ vì vừa nhìn thấy Thẩm Nhu chết thảm.

Trong lòng chàng sợ hãi, ngoài mặt lại giả vờ bình tĩnh?

Ta cười.

Đưa tay vuốt lên má Tạ Thanh Chu.

Cơ mặt dưới lòng bàn tay khẽ co giật.

Chàng vậy mà vô thức run lên.

Ta dịu dàng cười:

“Đương nhiên là nhìn phu quân đến mê mẩn rồi.”

“Bởi vì phu quân là phu quân tốt nhất, tốt nhất trên đời.”

“Tách.”

Một giọt nước mắt rơi vào lòng bàn tay ta.

Ta ngạc nhiên nhìn sang, đang định rút tay về.

Tạ Thanh Chu lại giữ chặt tay ta.

Vẫn áp lên má mình.

Hàng mi dài của chàng ướt đẫm.

Chàng quyến luyến nhìn ta thật sâu.

Giống như một con chó lang thang vượt nghìn núi vạn sông mới tìm lại được chủ nhân.

Lại giống một tội nhân bị nhốt tại chỗ rất lâu, mãi mãi không đợi được cứu rỗi.

Giọt nước mắt nóng hổi ấy dường như làm bỏng lòng bàn tay lạnh lẽo của ta.

Ta chậm rãi véo má chàng:

“Chúng ta chẳng phải mới một ngày không gặp sao?”

Ta thuận theo lời nói dối lúc trước của chàng, cười:

“Đi thôi.”

“Mau dẫn ta đi xem ngựa gỗ chàng làm.”

Để chàng mang theo tất cả những con ngựa gỗ ấy xuống địa ngục cùng ta.

Được không, Tạ Thanh Chu?

Nhưng khi ta thật sự mở căn phòng ấy ra.

Ta vẫn kinh ngạc đứng chết lặng tại chỗ.

12

Cánh cửa gỗ “két” một tiếng mở ra.

Thế giới trước mắt hoàn toàn bị ngựa gỗ lấp kín.

Trên tường.

Trên bàn.

Dưới đất.

Thậm chí cả trên xà nhà đều treo đầy ngựa gỗ.

Một luồng gió nhẹ thổi vào từ cửa.

Vô số ngựa gỗ lay động.

Phát ra tiếng “leng keng” liên tiếp.

Tạ Thanh Chu bước tới.

Cẩn thận cầm lên một con nhỏ nhắn tinh xảo.

Cười nói với ta:

“Con này đợi hài tử của chúng ta được ba tháng thì có thể chơi.”

Chàng lại cầm một con lớn hơn:

“Con này khi một tuổi có thể cầm trong tay.”

Chàng suýt vấp phải một con lớn dưới chân:

“Phù…”

“Suýt nữa quên mất con này.”

Gương mặt thanh tuấn của chàng đỏ lên:

“Con này… con này làm cho nàng.”

“Cho ta?”

Ta chỉ vào mình, chậm rãi bước tới.

Con ngựa gỗ dưới tay trơn nhẵn, không có một chiếc dằm.

Ta nhìn căn phòng đầy những con ngựa gỗ tinh xảo sống động, thần sắc phức tạp.

Tạ Thanh Chu trước kia vốn không giỏi làm những thứ này.

Có những con thậm chí còn cần ta giúp chàng mài nhẵn.

Nhưng bây giờ.

Những con ngựa gỗ này còn tinh xảo hoàn mỹ hơn bất cứ thứ gì ta từng thấy.

Khó có thể tưởng tượng.

Có phải ngày ngày đêm đêm chàng đều làm những con ngựa gỗ này hay không.

Ta nhìn con ngựa gỗ cao nửa người trước mặt:

“Con này dành cho đứa trẻ mấy tuổi?”

“Nếu hài tử lớn rồi, chắc sẽ không còn ngồi ngựa gỗ nữa.”

Tạ Thanh Chu đột nhiên ôm lấy ta khi ta không kịp phòng bị.

Đặt ta ngồi trên đùi chàng.

Sau đó chính chàng ngồi lên con ngựa gỗ.

Ta kinh ngạc nhìn chàng.

Hành động của chàng rõ ràng rất lớn gan.

Nhưng giọng nói lại nhỏ như muỗi:

“Ngoài hài tử…”

“Ta nghĩ… nàng cũng phải có.”

Nói tới đây, mặt chàng càng đỏ hơn.

Vội vàng cúi đầu:

“Ý ta là, nàng có thể ôm hài tử.”

“Ba người một nhà chúng ta cùng ngồi.”

Ngựa gỗ chậm rãi đung đưa.

Ánh trăng dịu dàng.

Một đêm yên tĩnh như vậy.

Thật giống cảm giác của một mái nhà.

Ta nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.

Sau đó nhẹ giọng nói:

“Hài tử chết rồi.”

13

Tạ Thanh Chu không hiểu.

Chàng ngẩng đầu, nhẹ nhàng vén tóc rối trước trán ta, cười:

“Ngốc.”

“Chúng ta mới thành thân.”

“Mấy ngày trước nàng mới nói muốn làm mẫu thân.”

“Bây giờ làm gì đã có hài tử?”

Ánh mắt ta trống rỗng.

Xuyên qua cửa gỗ nhìn tiểu viện sạch sẽ ấm áp.

Đường đá thanh tĩnh.

Hải đường nở rộ.

Không còn nhìn thấy cảnh tượng hoang tàn sau khi bị lửa thiêu năm ấy.

Ta thả lỏng cơ thể.

Nằm trên vai Tạ Thanh Chu.

Mặc cho chàng chải tóc cho ta:

“Con đã đi rồi.”

“Trước trận đại hỏa ấy.”

“Sau khi chàng đổi mắt của ta, độc tố lan sang thai nhi.”

Ta nhẹ nhàng thở ra.

Giọng bình thản như chỉ đang nói chuyện phiếm:

“Tạ Thanh Chu.”

“Chính chàng đã giết con của mình.”

13

Trong khoảnh khắc.

Gió ngừng thổi.

Ngựa gỗ cũng ngừng lay động.

Hải đường nở đến độ rực rỡ nhất.

Một cánh hoa không cam lòng lìa cành.

Lặng lẽ rơi xuống bùn đất trong đêm tối.

Bàn tay Tạ Thanh Chu đang luồn trong tóc ta chợt cứng đờ.

Hồi lâu sau.

Giọng chàng vẫn bình tĩnh, cố hết sức che giấu dao động:

“Nàng đói rồi phải không?”

“Sáng nay nàng nói muốn ăn gà nếp.”

“Ta vẫn hâm trong bếp.”

“Con bé cũng rất thích ăn phải không?”

Ta cọ cọ cằm chàng.

Giống như một đôi phu thê ân ái:

“Khoảng thời gian ta nghén, thích nhất là ăn gà nếp.”

“Đáng tiếc chưa ăn được mấy lần, chàng đã tới Tây Vực tìm tuyết liên cho Thẩm Nhu.”

“Ta chỉ có cơm thô rau dại.”

“Hài tử đáng thương cũng phải chịu khổ cùng ta.”

“Con bé rất kiên cường.”

“Vẫn luôn cố sống, muốn được ở cạnh mẫu thân là ta.”

Ta cười:

“Cuối cùng độc quá nặng.”

“Con bé đi rồi.”

“Có lẽ cũng là chuyện tốt.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)