Tôi theo đuổi nam thần lạnh lùng của trường Trần Trục Tinh suốt năm năm, cuối cùng cũng kéo được anh xuống khỏi thần đàn.
Ngày kết hôn, tôi khoác tay anh, khoe khoang chiến lợi phẩm của mình với tất cả mọi người.
Chỉ có thanh mai trúc mã của anh khóc đỏ cả mắt trong hôn lễ của chúng tôi.
Tôi không nhịn được mà khẽ mỉa mai:
“Đừng trách anh ấy, dù sao thì, có tiền thật sự có thể muốn làm gì thì làm.”
Sau đó, gia đình phá sản, tôi trở thành trò cười trong giới danh viện.
Trần Trục Tinh cầm bản thỏa thuận ly hôn trong tay, hỏi ngược lại tôi:
“Kiều Tụng, tiền của cô, sao cũng có ngày không dùng được nữa?”
Bình luận