Tôi là một đứa yêu đương đến mức lú đầu.
Tôi nhận mười triệu tệ tiền chia tay từ mẹ của người đàn ông cũ, rồi lập tức chia tay bạn trai.
Kết quả mới được hai ngày, tôi đã không chịu nổi cảnh không có bạn trai bên cạnh. Tôi còn nghĩ đến chuyện tự bỏ ra mười triệu tệ tiền bồi thường vi phạm để quay lại với anh.
Tôi là một trạch nữ chính hiệu.
Ngày thứ hai sau khi chia tay, nhà tôi bỗng dưng bị cúp nước. Tôi nghĩ hay là ra khách sạn ở tạm một đêm.
Nhưng tôi đọc quá nhiều mấy câu chuyện trên mạng, người ta bảo con gái hơi có nhan sắc mà ở khách sạn một mình thì không an toàn.
Thế là tôi sợ muốn chết.
Tôi vốn sống quá khép kín, ở thành phố này gần như không tìm được người bạn thân nào có thể xin ngủ nhờ một đêm.
Bạn không thân lắm thì tôi lại ngại mở lời.
Do dự mãi, cuối cùng tôi gọi điện cho người yêu cũ.
“Anh… có bạn gái chưa?” Tôi rụt rè hỏi.
Đợi mãi không thấy đối phương trả lời, tôi còn tưởng mình gọi nhầm số, liền kiểm tra lại mấy lần.
Xác nhận không gọi nhầm, ghi chú đúng là tên bạn trai cũ.
“Sao anh không nói gì?”
Đầu dây bên kia hỏi:
“Em muốn làm gì?”
“Tiền chia tay chẳng phải đã đưa cho em rồi sao?”
“Nhà ai mới chia tay hai ngày đã có bạn gái mới? Em coi anh là tra nam à?”
Nghe anh trả lời, tôi chắc chắn đúng là anh rồi.
Chỉ là anh đang quá tức giận nên không chịu trả lời thẳng câu hỏi của tôi.
Tôi vẫn cố chấp hỏi:
“Rốt cuộc anh có bạn gái chưa?”
“Chưa.”
“Em muốn làm gì?”
Vừa nghe vậy, tôi mừng rỡ vô cùng.
“Em muốn đến nhà anh ở. Tối nay luôn.”
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng thở dài.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận