Ngày đầu tiên chuyển đến nhà mới, người hàng xóm bên cạnh đã tìm tới cửa, nói một câu chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì.
“Sau này cậu có thể đừng bật đèn được không?”
Tôi hỏi tại sao. Người đàn ông vò mái tóc rối bù, hạ thấp giọng:
“Cậu vừa bật đèn là tôi sẽ chết.”
Tôi chỉ cho rằng mình gặp phải một tên thần kinh nên chẳng để trong lòng.
Nhưng tối hôm đó tan làm về nhà, trong phòng tối om, tôi tiện tay bấm công tắc.
“A——!”
Bên cạnh lập tức vang lên một tiếng hét thảm thiết, xé gan xé ruột, khiến da đầu tôi tê dại.
Tôi sợ đến mức vội vàng tắt đèn, bên kia lập tức im bặt. Vài giây sau, tôi thử bấm công tắc thêm lần nữa.
“A!!!”
Lần này còn hét thảm hơn.
Từ đó về sau, chỉ cần tôi bật đèn, bên cạnh sẽ vang lên tiếng hét thảm.
Ban đầu tôi còn hơi sợ, sau này bị hành đến mức suy nhược thần kinh, tôi dứt khoát mặc kệ.
Tối thứ bảy, tôi thức trắng đêm chơi game leo hạng, đèn sáng suốt cả đêm, bên cạnh cũng hét suốt cả đêm, đến cuối cùng thì không còn tiếng động nữa.
Tôi tưởng cuối cùng hắn cũng chịu yên.
Không ngờ sáng hôm sau, cảnh sát lại gõ cửa nhà tôi.
“Hàng xóm của anh chết rồi, ngay tối qua.”
“Trước khi chết, anh ta gửi tin nhắn báo cảnh sát, nói rằng chính anh đã giết anh ta.”
……
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận