Chương 10 - Tình Yêu Đến Từ Mười Triệu Tệ
“Lục Viễn, hoặc là cô ta thật sự ngốc, hoặc là trình độ quá cao. Con thật sự cam tâm tình nguyện bị cô ta lừa sao?”
Lục Viễn nhìn mẹ mình, vẻ mặt bình tĩnh:
“Mẹ, Mãn Mãn không ngốc. Cô ấy chỉ được bố mẹ bảo vệ quá tốt. Nỗi khổ duy nhất cô ấy từng chịu là mất đi bố mẹ. Bố mẹ cô ấy đã chuẩn bị mọi thứ chu toàn cho cô ấy. Con từng là bạn trai cô ấy, bây giờ là chồng cô ấy. Con sẽ yêu cô ấy như bố mẹ cô ấy từng yêu cô ấy.”
Bà Lục tức đến mức mắng:
“Bây giờ con cũng ngốc y như cô ta rồi.”
“Con là người nắm quyền tập đoàn Lục thị. Con thật sự muốn cưới một người vợ không thể xuất hiện nơi trang trọng sao?”
“Bây giờ con đang mê muội, sau này không biết sẽ bị cô ta lừa thảm đến mức nào.”
Lục Viễn lại nói:
“Cô ấy không thèm tiền của con. Bản thân cô ấy đã rất có tiền.”
“Hơn nữa, nếu cô ấy thật sự muốn tiền, tính toán thì đã sao?”
“Mẹ…”
Bà Lục tức đến mức không nói nên lời.
Lục Viễn không để ý sắc mặt mẹ mình, nói tiếp:
“Lâm Như Ngôn lấy lòng mẹ, muốn làm vợ con, chẳng lẽ không phải muốn lợi dụng con sao?”
“Nhà chúng ta có nhiều tiền như vậy, không đánh bạc, dù phá của mấy đời cũng không tiêu hết. Nếu Mãn Mãn thích tính toán, bị cô ấy tính kế vài trăm triệu tệ, vài chục tỷ thì đã sao?”
“Sao cô ấy không đi tính kế tiền của người khác, mà cứ phải tính kế tiền của con? Nhan sắc mới là vé vào cửa.”
“Trong lòng Mãn Mãn, con đẹp trai, nên cô ấy mới cam tâm tình nguyện đi theo con.”
Lần này bà Lục thật sự không còn lời nào để nói.
Bà cảm thấy chắc mộ tổ nhà họ Lục xảy ra vấn đề rồi.
Nhưng đáng tiếc, Lục Viễn nói chuyện cứng rắn như vậy là vì trên thực tế anh đã là người nắm quyền đời mới của nhà họ Lục. Bà Lục đã mất quyền lên tiếng trong tiêu chuẩn chọn bạn đời của Lục Viễn.
Sau cuộc nói chuyện đó, bà Lục không còn làm loạn nữa, yên lặng làm một bà cụ.
Sau khi bị cảnh cáo, Lâm Như Ngôn cũng không dám xuất hiện trước mặt Lục Viễn nữa.
Còn tôi, vẫn tiếp tục tận hưởng sự chăm sóc của Lục Viễn.
Tôi là một trạch nữ, nhưng cả tình yêu lẫn tài sản đều có đủ.
Cậu tôi nói, mẹ tôi từng là một người phụ nữ vô cùng hạnh phúc, bởi vì bố rất yêu mẹ.
Sau khi mất mẹ, bố rất đau khổ. Trước khi lựa chọn rời đi, bố đã sắp xếp chu toàn mọi thứ trong tương lai cho cô con gái là tôi.
Ông thay mẹ tận mắt nhìn tôi vào đại học.
Sau đó chọn một ngày yên tĩnh, lặng lẽ đi cùng mẹ.
Bố nhất định cảm thấy có lỗi với tôi, nên đã làm rất nhiều chuyện cho tôi.
Nhưng ông yêu mẹ hơn, nên chọn đi cùng mẹ.
Cậu nói, tôi thừa hưởng cái tính yêu đương mù quáng của bố.
May mà tôi được bố mẹ phù hộ. Sau khi họ rời đi, tôi gặp được Lục Viễn, một người đàn ông cũng yêu đương mù quáng giống bố, ở bên cạnh tôi.
Một năm sau khi gả cho Lục Viễn, tôi sinh một cặp long phụng.
Mẹ chồng sợ tôi dạy hư con, dứt khoát chuyển đến sống cùng chúng tôi. Bà nói đợi con lên ba tuổi sẽ đưa bọn trẻ đi, bà muốn tự tay dạy dỗ.
Trước đó, bà vẫn phải ở chung với chúng tôi. Giữa mẹ và con luôn cần có khoảng thời gian vui vẻ bên nhau.
Mẹ chồng nói, con gái không thể không có sự nghiệp riêng. Tôi phải trở thành tấm gương cho con, nhất là con gái.
Vì vậy tôi mở triển lãm tranh, mở quán trà sữa, mở quán lẩu. Có cái thất bại, cũng có cái thành công, giúp tôi tích lũy kinh nghiệm.
Quán trà sữa phát triển thành thương hiệu chuỗi, ngày càng lớn mạnh.
Vì các con, tôi từ một người luôn cần được bảo vệ, dần trở thành tấm khiên vững chắc che chở cho chúng.
Sau khi con chào đời, tôi và Lục Viễn bắt đầu chuẩn bị cho tương lai của các con.
Chúng tôi cũng sợ mình đi vào vết xe đổ của bố mẹ tôi, sợ bỏ lại con cái.
Chúng tôi đã hứa với nhau, nếu một trong hai người ra đi trước, người còn lại vì con cái cũng phải mạnh mẽ sống tiếp.