Chương 6 - Tiếng Rùa Trong Hậu Cung

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cuối cùng, Hoàng thượng cũng nhận ra ta đã đến.

Ánh mắt chạm nhau, vạn vật lặng im.

Không uổng công ta tỉ mỉ trang điểm, trong giây phút ánh mắt ngài nhìn ta, ánh lên một tia kinh diễm, ngay cả hô hấp cũng chậm lại.

“Bệ hạ lao tâm khổ tứ, dùng chút canh giải mệt đi ạ.”

Dưới ánh đèn, mỹ nhân kiều diễm như ngọc chờ người hái.

Hoàng thượng lập tức ôm lấy eo ta, kéo ta ngồi lên đùi, giọng khàn khàn:

“Hôm nay ái phi thật đẹp.”

Ta liếc nhìn Hoàng thượng, ánh mắt ẩn hiện tia ghét bỏ.

Hoàng thượng nhíu mày, không vui:

“Ái phi đây là có ý gì?”

“Bệ hạ, thần thiếp ngửi thấy một mùi hương lạ, hình như…”

“Hình như sao?”

“Hình như từng ngửi thấy ở phòng luyện công của phụ thân. Dường như là… loại hương độc ngấm dần vào cơ thể. Nhưng thời gian lâu quá rồi, có khi thần thiếp ngửi nhầm.”

Ánh mắt Hoàng thượng chợt lóe nghi hoặc.

Ta khẽ vặn vẹo trên đùi ngài, khiến sự chú ý lại quay về.

“Nếu ái phi không thích mùi này, vậy cùng trẫm đến Ngọc Thanh Trì tắm suối đi.”

Hoàng thượng ôm ngang ta lên, bước lên long liễn.

11

Trong hồ Ngọc Thanh, đôi mắt hoa đào của Hoàng thượng chăm chú nhìn làn da trắng mịn của ta, lửa nóng bốc lên không ngừng.

Ta thì không hề nhận ra.

Đầu óc chỉ toàn nghĩ đến những tư thế trong bí kíp của mẫu thân. Chẳng biết mấy tư thế ngượng ngùng kia trong nước liệu có dùng được không?

Nam nhân vùi mặt vào ngực ta, cắn nhẹ một cái, khẽ trách:

“Ái phi đang nghĩ gì mà lơ đãng thế?”

Ta bừng tỉnh, cảnh trước mắt khiến mặt ta đỏ bừng.

Hắn… từ khi nào lại như vậy?

Bàn tay nam nhân rộng lớn, nóng bỏng, nước hồ Ngọc Thanh cũng không thể dập tắt ngọn lửa trong người hắn.

Ta ngượng đến mức vành tai đỏ rực, rúc vào lòng hắn, giọng mềm như tơ:

“Thần thiếp không nghĩ gì cả… chỉ là… hơi khát nước.”

Nam nhân cười gian:

“Trẫm giúp ái phi giải khát.”

Hoàng thượng đỡ lấy mông ta, bế bổng lên, cúi đầu hôn xuống.

Từ trán, đến chóp mũi, má…

Nụ hôn nhẹ nhàng như lông vũ, mang theo cảm giác tê dại khắp da thịt.

Hắn ôm ta thật chặt, bộ ngực mềm mại ép sát vào lồng ngực rắn chắc.

Cuối cùng, Hoàng thượng hôn lên môi ta.

Môi lưỡi quấn quýt.

Thân mật triền miên.

Như chiếm lấy thành trì.

Sáng hôm sau, ta lại nhận được thánh chỉ.

Ta được phong làm Đức phi, ban cho Cảnh Nhân cung.

Còn Thục phi – người bị ta đoạt tiên cơ – nghe nói đã chọc giận Thánh nhan.

Hoàng thượng nể mặt phụ thân nàng, chỉ giáng nàng xuống làm Mỹ nhân, cấm túc một năm, đóng cửa sám hối.

Sau chuyện đó, danh hiệu Yêu phi của ta lan truyền càng rộng.

Cả hậu cung rỉ tai nhau: đắc tội ai cũng được, trừ Thẩm Đức phi. Không thì sẽ giống Thục phi, bị giáng chức, cấm túc.

Từ đó, chẳng ai dám tranh giành Hoàng thượng với ta nữa.

Ngay cả lúc thỉnh an, Hoàng hậu cũng phải nhún nhường ta ba phần.

Ta lo sợ, lại chẳng thể nói cho họ biết: Thục phi không phải do ta hại, là nàng dùng hương độc bị Hoàng thượng phát hiện, mới bị xử lý.

Vì thể diện của Hoàng thượng, cái “nồi” này – ta chỉ có thể nuốt vào bụng.

12

Thấm thoắt đã ba năm trôi qua đông đi xuân đến.

Trong cung lại có thêm mấy vị phi tần, cùng vài hoàng tử và công chúa chào đời.

Ngay cả Lữ mỹ nhân, nhờ ta tiến cử mà được Hoàng thượng lâm hạnh hai ba lần, cũng sinh được một bé gái và được phong làm Lữ tần.

Chỉ riêng ta – được ân sủng nhiều nhất – bụng lại chẳng hề có tin vui.

Mỗi lần mẫu thân vào cung thăm, luôn liếc nhìn bụng ta rồi thở dài.

Ta lại thấy chuyện này rất nhẹ nhàng, ôn tồn an ủi bà:

“Mẫu thân, có lẽ con giống phụ thân, việc có con thật khó khăn. Nhưng con gái của Lữ tần đã được đưa vào cung của con nuôi dưỡng, sau này cũng xem như là con ruột của con rồi.”

Mẫu thân lại không đồng tình:

“Nuôi con người khác sao thể so với con mình? Lữ tần không có xuất thân, dung mạo tài trí cũng chẳng có gì nổi bật, đưa con cho con nuôi chẳng qua là để cầu chỗ dựa.”

Thấy không khuyên được bà, ta chỉ đành cúi đầu không nói gì thêm.

Mẫu thân tưởng ta vì chuyện con cái mà buồn lòng, bèn đổi giọng an ủi:

“Không sao đâu, con còn trẻ, vẫn còn nhiều cơ hội. Lần tới mẹ sẽ mang cho con vài toa thuốc cầu con.”

Ta chỉ lặng lẽ gật đầu.

Lại không nỡ nói với bà, những toa thuốc bà mang đến, ta chưa từng uống một thang.

Bởi vì Vạn Thọ Quy đã sớm nói cho ta biết sự thật: ta không thể có thai.

Hoàng thượng từng triệu thái y vào ngự thư phòng, dặn phải kê đơn thuốc “bổ dưỡng” khiến ta cả đời không thể mang thai, lại không được gây hại sức khỏe.

Ta hiểu rõ trong lòng – Hoàng thượng sợ ta sinh ra một hoàng tử hay công chúa có thể nghe thấy những bí mật.

Ta từng nhìn thấy bụng Lữ tần khi nàng mang thai, lớn đến mức như muốn nổ tung, nổi đầy những vết sẹo như giun bò.

Ngay cả thái y trong cung cũng đành bó tay.

Sau khi sinh con xong, nàng không còn được sủng hạnh nữa.

Ta vốn đã sợ chuyện mang thai, nên rất vui vẻ mà ngoan ngoãn uống “thuốc bổ” Hoàng thượng ban.

13

Ngày tháng trong cung dài đằng đẵng, càng sống càng thấy nhàm chán.

Tuy không được ra khỏi cung, nhưng vẫn có thể mời đoàn hát từ ngoài vào biểu diễn.

Ta rất thích một nam nghệ sĩ tuồng hát vai Thanh y.

Chàng có giọng hát thiên phú, ngân nga trăm bận, mỗi lần nghe dường như đều vang vào tận lòng ta.

Lại thêm dáng vẻ tuấn tú, pha lẫn khí chất thanh niên trẻ tuổi, khiến ta không khỏi nhớ đến người anh hàng xóm từng chơi cùng thuở nhỏ.

Vạn Thọ Quy cũng thích nghe hát, mỗi lần nghe lại nhắc đến Tiên hoàng.

Tiên hoàng là một người mê hát, thường ngồi xếp bằng bên mai rùa của nó để nghe hát suốt cả chiều.

Chỉ tiếc Tiên hoàng bận chính sự, không như ta có thể mỗi ngày đều mang nó đi nghe.

Vừa lúc vở “Bá Vương biệt Cơ” đến đoạn cao trào, Thái hậu và Thục phi bỗng nhiên khí thế bừng bừng kéo đến.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)