Nương ta mộng thấy người ta gặp chẳng phải lương duyên, trước khi qua đời liền bảo ta lên kinh thoái hôn.
Trên đường vào kinh, ta ăn nhầm nấm độc nên mất tiếng.
Khó khăn lắm mới lần mò tới được kinh thành, ta lấy hôn thư ra, nào ngờ lại bị hiểu lầm là đến ép tướng phủ thực hiện hôn ước.
Khổ nỗi ta còn không biết chữ, chẳng thể nói, cũng không viết được.
Hạ Chi Chu liếc nhìn ta một cái rồi quay mặt đi:
“Thôn phụ lớn lên nơi đồng hoang cũng xứng làm chủ mẫu tướng phủ sao? Đã muốn trèo cao thì trước hết phải rửa sạch thứ quê mùa ngấm tận xương cốt ấy đi. Bao giờ học được dáng vẻ con người rồi hẵng tới bàn chuyện hôn sự với ta.”
Ta học mãi cũng chẳng vào quy củ.
Mỗi lần ném hôn thư lại rồi trốn khỏi phủ, ta đều bị bắt trở về.
Ánh mắt Hạ Chi Chu lạnh lẽo:
“Lén trốn ra ngoài để cả kinh thành biết tướng phủ bạc đãi nàng sao? Nàng nóng lòng ép ta cưới nàng đến thế à?”
May mà lão phu nhân trong tướng phủ có lòng nhân hậu, mời thần y tới chữa trị cho ta.
Đợi chứng câm khỏi hẳn, ta vội vàng nói:
“Lão phu nhân, ta vào kinh không phải để lấy chồng, mà là tới thoái hôn!”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận