Chương 7 - Thoái Hôn Giữa Kinh Thành
Hắn chữa bệnh cho ta, ta giúp hắn rao gọi khách, không ai nợ ai, mỗi người đều sống tốt.
Cho tới hôm ấy, Tạ Lan Đình tự mình xuống bếp, mang ra một bát mì trường thọ nóng hổi.
Trên mặt mì có một quả trứng ốp, rắc thêm hành hoa, bên cạnh còn dùng hạt cà rốt xiêu xiêu vẹo vẹo xếp thành bốn chữ: sinh thần vui vẻ.
Lúc ấy ta mới nhớ ra, hôm nay là sinh thần của mình.
Những năm trước đều là cha nương tổ chức cho ta.
Sau khi cha mất, nương ở bên ta, nấu một bát mì rồi vỗ đầu ta nói:
“Bé ngoan của nương lại lớn thêm một tuổi rồi.”
Bây giờ, cỏ đã mọc trên phần mộ của nương, dưới mái nhà đất Thục chỉ còn lại một mình ta.
Ta vốn tưởng sau này sẽ không còn ai tổ chức sinh thần cho mình nữa.
Nhưng giờ phút này, Tạ Lan Đình lại ngồi đối diện với ta.
Ánh nến phản chiếu trong mắt hắn, lấp lánh sáng ngời.
Giọng nói vô cùng nhẹ nhàng dịu dàng:
“A Huỳnh, sinh thần vui vẻ.”
Đáng lẽ ta phải vui.
Nhưng chẳng hiểu sao trong lòng vừa chua xót vừa căng đầy, như có thứ gì nghẹn nơi cổ họng, không lên được cũng chẳng xuống được.
Ta giơ tay lau mặt, lúc ấy mới phát hiện trên mặt mình đã đầy nước mắt.
Tối hôm ấy, cha nương báo mộng cho ta.
Trong mộng vẫn là căn nhà rách nát ở quê. Cha ngồi trên bậc cửa, rít thuốc lào phì phèo. Nương ngồi cạnh bếp nhặt rau.
Thấy ta, nương ném rau vào chậu:
“Con nha đầu chết tiệt, sao con chậm hiểu thế hả? Tiểu tử kia chỉ còn thiếu viết mấy chữ ‘lão tử thích nàng’ lên mặt thôi, vậy mà con vẫn không nhìn ra?”
Cha ngồi bên cạnh gật đầu phụ họa.
Nương lại nói:
“Trước kia cha con từng nói trong mộng với nương rằng, kiếp trước tuy con sống khổ sở nhưng cũng coi như gặp được chân tình. Chính là tiểu tử ấy phải không? Nương nhìn thấy rất được.”
“Tiến thì biết giữ lễ, lui thì biết đào chân tường.”
“Cũng tại nương không sinh cho con cái đầu lanh lợi. Nhưng sau này nếu con chung sống với đứa trẻ ấy, nương và cha con cũng có thể nhắm mắt yên lòng.”
Cha ở bên cạnh nói thêm, giọng mơ hồ:
“Đứa nhỏ kia… rất được.”
13
Khi tỉnh dậy, bên ngoài trời đã sáng rõ, trong đầu ta chỉ toàn câu “hắn thích con” của nương.
Tạ Lan Đình… thích ta?
Ý nghĩ này đập cho ta đứng ngồi không yên. Ta ôm trái tim đang đập loạn đi tìm hắn, trực tiếp hỏi:
“Có phải ngươi thích ta không?”
Hắn sững sờ, chày thuốc trong tay cũng ngừng lại.
Ngay sau đó, vành tai đỏ lên bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy, đỏ thẳng tới cổ.
Hắn nhìn vào mắt ta, gật đầu:
“Phải, ngay từ đầu ta đã thích nàng. Nhưng khi ấy nàng có hôn ước, ta chỉ có thể đè nén tâm tư. Sau khi nàng thoái hôn, ta lại sợ nói ra sẽ khiến nàng thêm gánh nặng, sợ nàng cho rằng ta đi theo tới đất Thục là có ý đồ khác… nên vẫn luôn không dám nhắc tới.”
Ta nghe hắn nói, chút nghi ngờ trong lòng cũng dần dần tan biến.
Thật ra ta không ghét Tạ Lan Đình.
Trái lại còn rất thích hắn.
Hắn biết lễ nghĩa, hiểu chừng mực, không chê ta thô tục, không cười ta đọc ít sách. Lúc ta mắng người, hắn khen ta uy phong. Lúc ta ăn quá no, hắn còn giúp ta xoa bụng.
Hắn còn khen ta.
Ta vô cùng thích.
Ta xưa nay vẫn luôn nghe lời cha nương.
Nương nói rất được, vậy thì chính là rất được.
Chưa tới nửa tháng, ta đã kéo Tạ Lan Đình đi thành thân.
Ban đầu ta còn lo lắng chuyện hôn thư, đồ cưới phiền phức. Nào ngờ cha nương Tạ Lan Đình đã sớm chuẩn bị đầy đủ cho hắn.
Hiển nhiên từ lâu đã có ý định đào chân tường.
Tháng thứ hai sau khi thành hôn, Tạ Lan Đình bắt mạch, chẩn ra ta đã mang thai.
Hắn vui đến nói năng lộn xộn, dìu ta từng bước trở về, miệng liên tục lẩm bẩm:
“Chậm một chút, chậm một chút. Tới bậc cửa rồi, nhấc chân lên… Đúng, đứng cho vững…”
Ta cười hắn:
“Bụng còn chưa lộ ra, ngươi căng thẳng cái gì?”
Vành tai hắn lại đỏ, ngoài miệng vẫn nói:
“Ta thích như vậy.”
Hai chúng ta cứ thế dìu nhau đi về.
Từ xa đã trông thấy dưới cây hòe già ngoài sân có một người đang đứng. Y phục dính đầy bụi bặm, dưới cằm mọc một lớp râu đen, nhìn qua như đã đi đường rất lâu.
Hạ Chi Chu đứng ở đó.
Ánh mắt đầu tiên rơi lên mặt ta, dừng lại một thoáng, sau đó chậm rãi dịch xuống, rơi lên bàn tay Tạ Lan Đình đang dìu ta.
Ánh mắt hắn như bị thứ gì đó đốt cháy dữ dội.
14
Ta không ngờ Hạ Chi Chu sẽ tìm tới.
Từ kinh thành tới đất Thục xa xôi ngàn dặm, dọc đường thổ phỉ lưu khấu nhiều như lông trâu.
Một công tử tướng phủ từ nhỏ được nuông chiều như hắn, rốt cuộc làm thế nào tìm tới đây?
Hạ Chi Chu lúc này không còn dáng vẻ phong lưu tuấn tú như khi ở kinh thành, giọng nói khàn khàn:
“Tổ mẫu nói, nàng đã thoái hôn rồi.”
Ta nhíu mày.
Chuyện này chẳng phải ta đã sớm nói với hắn rồi sao?
Sao hắn lại có vẻ như lần đầu tiên nghe thấy?
Thấy ta không phủ nhận, ánh mắt Hạ Chi Chu chậm rãi chuyển sang Tạ Lan Đình, nghiến răng nói:
“Là ngươi lừa nàng thoái hôn phải không? Đồ tiện nhân!”
Hắn xắn tay áo xông lên.
Nếu là trước kia, ta đã sớm xắn tay áo lao tới giúp đỡ.
Nhưng hôm nay không giống ngày thường. Ta vừa mới được chẩn ra mang thai, Tạ Lan Đình đã dặn đi dặn lại ba tháng đầu phải ổn định, không được động tay động chân.