Chương 21 - Thịt Rồng Và Những Nỗi Kinh Hoàng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Giống y hệt những đường vạch tôi đã khắc trên chuôi dao hồi nhỏ.

Cổ họng tôi nghẹn đắng.

“Cha.”

Không có tiếng đáp lời.

Chỉ có tiếng gió thổi qua rãnh hào bãi tha ma, phát ra những tiếng hú gào nức nở.

Tôi dùng con dao rựa nạy bung nắp quan tài.

Nắp quan tài vừa mở, mùi đất tanh hôi mục nát bốc lên xộc thẳng vào mũi.

Bên trong quan tài không có xác cốt.

Chỉ có một chiếc áo bông cũ kỹ.

Dưới chiếc áo bông đè lên một chiếc hộp sắt.

Hộp sắt bị quấn quanh bởi những sợi chỉ đỏ.

Tôi tháo lớp chỉ đỏ ra.

Bên trong là ba món đồ.

Một tờ giấy khai sinh ố vàng.

Một chiếc chìa khóa đồng rỉ sét.

Cùng với một bức thư.

Bên ngoài phong bì không ghi tên Hứa Hòe.

Mà chỉ ghi vỏn vẹn hai chữ.

Gửi con gái.

Tay tôi run lẩy bẩy.

Sau khi tên tuổi bị thiêu rụi, nhìn thấy hai chữ này, nước mắt tôi gần như chực trào.

Nhưng tôi sực nhớ tới lời dặn dò của Bà mù, cố kìm nén không bật khóc.

Tôi bóc lá thư ra.

Giấy thư rất cũ, nét chữ nguệch ngoạc xiêu xẹo, như thể lúc người viết lá thư này tay đã bị thương nặng nề.

Con à.

Nếu con nhìn thấy bức thư này, chứng tỏ cha đã không thể đưa con ra khỏi núi.

Cũng chứng tỏ người nhà họ Triệu chưa tuyệt tự tuyệt tôn.

Con không được tin bất cứ kẻ nào bắt con ra Bến đò cũ.

Bến đò cũ chính là cổng nước thật sự của nhà họ Triệu.

Bọn chúng chôn một thi thể đàn ông đầu tiên ở đó.

Thi thể nam đó không ai khác.

Chính là ông tổ nhà họ Triệu.

Đọc đến đây, tôi nín thở.

Lá thư tiếp tục viết.

Ba mươi năm trước dìm chín người phụ nữ, chỉ là để cúng tế âm hà cho thi thể nam đó.

Bạch mẫu không phải đến để đòi con.

Bà vốn dĩ là thủy linh canh giữ Đầm Hắc Long, bảo vệ suối nước trong.

Nhà họ Triệu dùng máu chín người phụ nữ đang mang thai, lừa bà ta vào hồ chứa nước, rồi lại dìm quan tài của tổ tiên xuống bến đò.

Từ đó về sau, hồ chứa nước, Đầm Hắc Long, bến đò cũ, ba nơi nối thành một mạch nước âm.

Nhà họ Triệu hưởng lộc từ mạch nước, nhưng cũng bị mạch nước phản phệ.

Đời đời nhà họ phải cống nạp một đứa con gái họ Triệu, mới có thể giữ được dòng giống nam đinh.

Nhưng nhà họ Triệu xót ruột con gái mình, nên mua phụ nữ từ bên ngoài về thế mạng.

Ngón tay tôi lạnh ngắt.

Thì ra cái gọi là tuyệt tử tuyệt tôn, không chỉ là oán hận của Bạch mẫu.

Nhà họ Triệu từ lâu đã biết rõ cái giá phải trả.

Bọn chúng chỉ luôn chuyển dời cái giá đó sang những người phụ nữ vô tội.

Nửa sau của lá thư từng bị thấm nước, có chỗ chữ nhòe nhoẹt.

Tôi phải dán sát mắt mới cố nhìn ra.

Mẹ con không phải là người thứ chín.

Mẹ con vốn là người thế mạng mà Triệu Thanh Hà định cống nạp.

Con nằm trong bụng mẹ, đáng lẽ phải tính là đứa con gái tế lễ của nhà họ Triệu.

Cho nên Triệu Thanh Hà sẽ tìm đến con.

Hắn ta không phải đến để cưới con.

Hắn đến để nhận con vào gia phả nước của nhà họ Triệu.

Chỉ cần con ngồi lên kiệu hoa đỏ, ưng thuận lời hứa hôn, mạch nước sẽ nhận định con là đứa con gái bị cống nạp của nhà họ Triệu.

Đến lúc đó, con mắt nước trong tay con sẽ tự động quay trở về bến đò cũ.

Và con, sẽ biến thành Bạch mẫu thứ hai.

Lưng tôi toát mồ hôi hột.

Bạch mẫu thứ hai.

Tôi nhớ lại hình dạng khổng lồ nhợt nhạt dưới Đầm Hắc Long.

Nhớ lại cái bụng to bè bè của bà, đôi mắt đỏ rực đau đớn tột cùng, và cả tiếng thét uất ức khi bà chìm xuống dòng nước đen ngòm kia.

Bà sinh ra không phải như thế.

Bà bị gia phả nước và huyết nợ của nhà họ Triệu, từng chút từng chút lôi kéo, biến thành hình thù quái gở như vậy.

Đoạn cuối cùng của lá thư nét chữ đậm nhất.

Như thể cha tôi đã dùng hết sức lực cuối cùng để khắc sâu vào trang giấy.

Chìa khóa đồng có thể mở được quan tài tổ tiên ở bến đò.

Giấy khai sinh ghi ngày sinh tháng đẻ thật sự của con.

Nhớ kỹ.

Tên con có thể đốt.

Số mạng của con không được phép nhận.

Nếu Triệu Thanh Hà đuổi kịp, hãy nuốt tờ giấy khai sinh vào bụng.

Tuyệt đối không để hắn nhìn thấy bát tự ngày sinh của con.

Nếu thực sự không thoát được, hãy dùng thanh dao của cha để chặt đứt gia phả nước.

Gia phả nước nằm trong quan tài tổ tiên ở bến đò cũ.

Nhưng quan tài vừa mở, ông tổ nhà họ Triệu cũng sẽ tỉnh dậy.

Con à.

Cha không bắt con báo thù.

Cha chỉ cầu xin con đừng trở thành Bạch mẫu thứ hai.

Bức thư kết thúc tại đây.

Tôi áp lá thư vào ngực, mãi không thở nổi.

Thình lình, trên mép rãnh hào bãi tha ma vọng xuống những tràng vỗ tay.

Lách cách.

Lách cách.

Rất khẽ.

Tôi ngẩng phắt đầu lên.

Triệu Thanh Hà đứng trên bờ hào.

Chiếc ô đen của hắn đã thủng một lỗ.

Trên vai còn vắt vẻo cánh tay đứt lìa của một người phụ nữ.

Cánh tay đó bấu chặt lấy cổ hắn, nhưng hắn dường như không hề cảm thấy đau đớn.

Hắn cúi nhìn tôi, nụ cười ôn hòa.

“Hứa Minh Sơn quả nhiên đã giấu đồ đạc ở đây.”

“Tôi tìm suốt bảy năm.”

“Không ngờ cuối cùng cô lại tìm ra cho tôi.”

Tôi lập tức nhét vội tờ giấy khai sinh vào miệng.

Sắc mặt Triệu Thanh Hà chợt xám xịt.

“Nhả ra.”

Tôi nghiến nát tờ giấy, nuốt chửng cùng máu tươi.

Tờ giấy đắng nghét.

Như nuốt phải một miếng bùn mốc meo.

Vẻ ôn hòa trong mắt Triệu Thanh Hà biến mất tăm.

“Cô đúng là cứng đầu hệt cha cô.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)