Chương 5 - Tên Mẹ Là Chiêu Đệ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nam sinh phòng ký túc bên cạnh là bạn cấp hai của cậu, nhìn thấy đều cười.

“Ôi, Diệu Tổ, sao cậu lại tự giặt quần áo? Không phải nói chị cậu chăm sóc cậu à?”

Cậu nhúng đồng phục vào nước, đầu cũng không ngẩng.

“Chị tôi đang ôn tập, chị ấy phải thi trường trọng điểm, không giống các cậu.”

Để dinh dưỡng của mẹ tôi theo kịp, cậu còn bảo ông bà ngoại gửi thêm tiền sinh hoạt về, mỗi ngày cho mẹ tôi uống một hộp sữa.

Cuối tuần, ông bà ngoại gọi điện tới điện thoại công cộng dưới lầu ký túc xá, cậu luôn nói.

“Yên tâm đi! Chị con hầu hạ con thoải mái lắm! Ngày nào cũng lấy cơm giặt quần áo gấp chăn cho con! Mọi người đừng lo!”

14

Mẹ tôi thi đỗ đại học trọng điểm, ông bà ngoại không cho học.

“Một con nha đầu, học đại học làm gì?”

“Học rồi cũng gả chồng, phí tiền.”

“Nhà chỉ có chút tiền này, đưa cho mày rồi, em mày cưới vợ thì làm sao?”

“Chúng tao đã xem cho mày một nhà rồi, sính lễ cho rất hào phóng, mấy ngày nữa chúng tao sẽ về mai mối cho mày.”

Mẹ tôi nắm điện thoại, hốc mắt đỏ lên, niềm vui thi đỗ đại học biến mất sạch.

Ngày ông bà ngoại trở về, cậu kích động nhảy từ trong buồng ra.

“Chị con thi đỗ rồi! Đại học trọng điểm! Cả làng chỉ có một mình chị ấy!”

“Mọi người về chuẩn bị tiệc mừng đỗ đại học đúng không?!”

“Mày im miệng!”

Ông ngoại đen mặt dụi tắt đầu thuốc.

“Chị mày chỉ lo bản thân học hành, không giúp mày cho tốt! Mày nhìn thành tích của mày xem, nướng khoai lang còn chẳng đủ trình! Nếu chị mày đặt tâm tư lên người mày, mày đến nỗi vậy sao?”

Cậu tức đến mặt đỏ bừng.

Thành tích của cậu, không qua nổi điểm sàn cao đẳng.

“Thành tích con kém thì liên quan gì tới chị con!”

“Huống chi, nhà họ Lý có một người làm rạng rỡ tổ tông chẳng phải được rồi sao!”

“Mày biết cái rắm!”

Bà ngoại lạnh mặt.

“Nếu mày thật sự không muốn nó gả chồng, vậy mày học lại một năm, để chị mày giúp mày thi đỗ đại học rồi hãy gả.”

Cậu đá một cước vào tường, bụi đất lả tả rơi xuống.

“Đừng tưởng con không biết mọi người đang tính toán gì!”

“Con không thể nào học lại! Mọi người còn ép chị con thì con sẽ…”

Ông ngoại đứng dậy, giọng trầm như đá.

“Mày sẽ làm gì? Mày sẽ đi chết? Mày chết một cái cho tao xem!”

“Đừng có đem cái chết ra dọa bố mày, mày chết rồi chị mày cũng phải đi lấy chồng.”

Cậu nghển cổ đứng đó, tức đến cả người phát run, hồi lâu cũng không nói ra lời.

Ngày hôm sau, ông bà ngoại liền tìm bà mối.

Có một người đàn ông, ở trấn bên cạnh mở xưởng gạch, nghe nói mẹ tôi là học sinh cấp ba, bằng lòng bỏ ra ba mươi nghìn sính lễ, tháng sau sẽ tới đón người.

Mẹ tôi ngồi xổm bên bệ giếng giặt quần áo, nghe thấy tiếng bà ngoại mặc cả với bà mối trong nhà, quần áo trong tay vò đi vò lại.

Cảnh tượng này thật quen thuộc.

Lần này, bà không muốn nhận mệnh nữa.

Những năm qua bà đọc rất nhiều sách.

Bà biết con người không chỉ có một cách sống là kết hôn đổi sính lễ, cho dù bà tên là Chiêu Đệ.

Bên ngoài có thế giới rộng lớn hơn, có núi và biển mà bà chưa từng thấy.

Bà nhất định phải đi xem.

15

Giấy báo nhập học của mẹ tôi được gửi tới trường trên trấn, bà không điền địa chỉ nhà, chính là sợ bị bà ngoại chặn mất.

Bà tính thời gian, tìm một cái cớ rồi một mình lén đi nhận.

Không khéo là người nhà bên nam tới cầu hôn cũng đến đúng ngày này, nói muốn đưa người về xem mặt.

Ông bà ngoại tìm khắp nhà không thấy mẹ tôi, liền bảo cậu lên trấn tìm.

Cậu vào nhà lấy một chiếc túi nhỏ, nhấc chân chạy thẳng lên trấn.

“Lý Chiêu Đệ, chị tuyệt đối đừng quay về đó!”

Cậu vừa chạy vừa lẩm bẩm, chạy suốt dọc đường, cuối cùng chặn được mẹ tôi giữa đường.

Bà đang nắm giấy báo nhập học đi về, nhìn thấy cậu chạy đến thở không ra hơi, vừa định mở miệng hỏi, cậu đã nhét chiếc túi nhỏ kia vào lòng bà.

“Đi! Mau đi! Họ tới rồi!”

Mẹ tôi sững người.

Trong túi là một xấp tiền và hai vé tàu, còn có căn cước.

Cậu đã chuẩn bị sẵn từ sớm.

Cùng ngày hôm đó, Chiêu Đệ và Diệu Tổ nhà họ Lý cùng nhau chạy trốn.

Ông bà ngoại trả lại ba mươi nghìn sính lễ, bị người trong làng cười nhạo hơn nửa năm.

Mẹ tôi vay tiền đi học đại học, cậu thì làm thuê trong thành phố đó, kiếm tiền sinh hoạt cho hai người.

Khi nghỉ học, mẹ tôi đi làm thêm, kiếm được tiền thì hai người tới con phố sau trường ăn món xào để cải thiện bữa ăn.

Hai người cứ như vậy nương tựa vào nhau.

16

Kỳ nghỉ hè năm hai đại học, cậu tới thăm bà, nói trong xưởng sắp cắt giảm nhân viên, có lẽ cậu không làm được lâu nữa.

Mẹ không nói gì, sau khi tiễn cậu đi, mỗi tối bà đều tới quán trà sữa bên cạnh trường làm thêm, từ sáu giờ tối đến hai giờ sáng.

Tích góp hai tháng, bà nhét ba nghìn đồng vào túi áo công nhân của cậu.

Khi cậu phát hiện ra, bà đã ngồi trên xe quay về trường rồi.

17

Cậu tới dự lễ tốt nghiệp của mẹ.

Cậu đã làm việc suốt bốn năm, da đen đi không ít, không còn dáng vẻ non nớt năm xưa.

Trong tay cậu xách một túi quýt, đứng chờ mẹ tôi ở cổng trường, nhìn thấy bà liền nhe răng cười.

“Chị!”

Cậu đưa quýt cho bà, hai người đi dọc con đường trong trường.

Cậu bỗng hỏi.

“Chị, chị có người yêu chưa?”

Mẹ tôi sững ra.

“Chưa.”

“Vậy vừa hay.”

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)