Chương 6 - Tên Mẹ Là Chiêu Đệ
Cậu gãi đầu, móc sổ hộ khẩu từ trong túi ra.
“Em trộm đó.”
Mẹ tôi nhíu mày, khó hiểu hỏi.
“Yên lành tự nhiên em trộm sổ hộ khẩu làm gì?”
“Lý Chiêu Đệ, chị đi đổi tên đi, nếu không sau này yêu đương, người ta vừa nghe tên chị là biết nhà mình trọng nam khinh nữ, như vậy dễ bị nhà trai bắt nạt.”
Mẹ tôi đẩy sổ hộ khẩu trở lại.
“Chị rất thích tên của mình, chị không đổi.”
Cậu sốt ruột.
“Lý Chiêu Đệ, chị chưa lăn lộn ngoài xã hội, chị không hiểu tâm tư đàn ông đâu…”
“Bớt quản chị.”
“Em quản chị còn ít à?”
…
Hai người sóng vai đi trong khuôn viên trường, một người mặc áo cử nhân, một người mặc bộ đồ công nhân cũ, cãi cọ ầm ĩ, bóng bị đèn đường kéo dài thật dài.
Sau này, mẹ tôi tìm được việc làm, tháng đầu tiên nhận lương, bà mua cho cậu một chiếc điện thoại thịnh hành nhất lúc bấy giờ.
Chiếc điện thoại cũ của cậu gọi điện cũng khó khăn, bị đồng nghiệp cười nhạo rất nhiều lần.
Cậu yêu thích không nỡ rời tay, lật qua lật lại xem.
“Ôi trời, vẫn là chị đối tốt với em! Điện thoại đắt như vậy mà cũng nỡ mua cho em!”
“Chị, em sẽ mãi mãi trung thành với chị.”
18
Sau này vào ngày mẹ tôi kết hôn, tôi nghe rất nhiều người nói cậu khóc đến nát bét như bùn.
Xe hoa vừa lăn bánh, cậu bỗng lao lên túm cửa xe phía sau, chạy theo xe, khóc đến nước mũi nước mắt lem đầy mặt.
“Chị! Chị đừng đi!”
Tài xế sợ đến mức vội vàng phanh xe.
Cậu bám chặt lên cửa kính xe không chịu buông, giống như đứa trẻ bị cướp mất kẹo.
“Chị đi rồi em phải làm sao!”
“Em muốn làm của hồi môn của chị, mang em đi cùng đi.”
Mẹ tôi vừa buồn cười vừa chua xót, vươn tay vỗ vỗ mu bàn tay cậu.
“Lý Diệu Tổ, nhà mới của chị cách em mười phút, làm đám cưới xong là hai chúng ta gặp được rồi.”
Lúc này cậu mới buông tay, nhận khăn giấy mẹ tôi đưa rồi lau mặt lung tung.
Xe hoa lại lăn bánh, cậu đứng tại chỗ nhìn chiếc xe đi xa, lại gân cổ gọi.
“Chị! Nếu anh ta đối xử không tốt với chị thì chị quay về! Bố mẹ mình có tiền, nuôi được chị!”
Bà ngoại nghe vậy, đấm cậu một cái.
“Số tiền đó để dành cho mày cưới vợ!”
Mẹ tôi thò người ra khỏi cửa kính xe, vẫy tay với cậu.
“Biết rồi! Mau về đi, đừng mất mặt nữa!”
Khi ngồi lại vào xe hoa, mẹ tôi khóc thành người đẫm lệ.
19
Lúc mẹ tôi sinh tôi, cậu nhận được tin liền lao tới bệnh viện, lập tức mở camera điện thoại.
“Chị, em quay cho chị đây!”
Cậu chĩa ống kính vào tất cả mọi người.
“Để xem ai dám làm rơi dây xích trong lúc chị sinh con.”
Bố tôi vừa móc điện thoại định chơi game, ngẩng đầu đối diện với ống kính của cậu, lặng lẽ nhét điện thoại lại vào túi.
Bác sĩ nói sản phụ cần tiêm giảm đau, bố tôi vừa định mở miệng hỏi giá, cậu trừng mắt một cái, bố tôi vội vàng gật đầu.
“Tiêm tiêm tiêm, không đau là được.”
Khi tôi được bác sĩ bế ra, ông bà ngoại và cả nhà bố đều vây tới xem tôi, líu ríu bàn xem tôi giống ai.
Chỉ có cậu vẫn canh ở cửa phòng sinh, mẹ vừa được đẩy ra, cậu liền xông tới.
Cậu “òa” một tiếng, lại khóc nát bét như bùn.
“Chị! Chị sinh ra một con người! Chị giỏi quá!”
Trong tháng ở cữ, bố tôi nói muốn thuê một người chăm sản phụ, ngày hôm sau cậu liền tới nhà, vừa vào cửa đã móc từ trong túi ra một cuốn sổ nhỏ rồi đập lên bàn.
Chứng chỉ chăm sản phụ.
“Tôi là người nhà nuôi từ bé, người ngoài có hầu hạ hiểu ý bằng tôi không?”
Sau đó cậu thật sự ở lại.
Nấu cơm ở cữ, vỗ ợ cho em bé, nửa đêm dậy thay tã, trông cũng ra dáng thật.
Mỗi ngày mẹ tôi chỉ phụ trách ăn và ngủ, thỉnh thoảng nằm trên giường chỉ huy.
“Lý Diệu Tổ, chị muốn uống canh cá.”
“Hầm ngay.”
“Lý Diệu Tổ, em bé khóc rồi.”
“Tới đây tới đây.”
Ngày hết ở cữ, mẹ tôi soi gương, sắc mặt hồng hào, khí sắc còn tốt hơn trước khi mang thai.
Thấy mẹ tôi tròn trịa đầy đặn, cậu hài lòng gật đầu, thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi.
“Tã giấy em đã tích một ít ở ban công, đủ dùng một tháng, sau này em sẽ canh săn lúc rạng sáng trên sàn mua sắm giá rẻ, chị đừng lo.”
Mẹ tôi ôm tôi ngồi đó, cúi đầu nhìn tôi bé xíu trong lòng.
“Bảo Châu à, có em trai thật tốt…”
20
Hôm nay cậu dẫn tôi đi ăn KFC.
Cậu giơ điện thoại quét mã gọi món, vẻ mặt nghiêm túc nghiên cứu xem combo nào có lời.
Tôi chống cằm nhìn cậu, bỗng hỏi.
“Cậu, vì sao cậu cam tâm tình nguyện làm chó cho mẹ cháu vậy?”
Cậu ngẩng đầu nhìn tôi, ngẩn ra hai giây, hít hít mũi.
“Cậu của cháu ấy à, bảy tuổi đã bị ông bà ngoại cháu vứt về quê, không có mẹ cháu, cậu sớm đã bị sói hoang chó dữ ăn thịt rồi.”
“Mẹ cháu sợ chó nhất. Có một lần cậu bị con chó đen trong làng đuổi, chẳng biết mẹ cháu từ đâu lao ra, nhặt đá lên rồi xông tới ném nó.”
“Vừa ném vừa hét ‘Lý Diệu Tổ, em mau chạy đi!’”
Cậu đặt điện thoại xuống, lấy tay áo lau mắt.
“Mẹ cháu là siêu anh hùng của cậu, biết không? Là người thân đáng tin cậy nhất của cậu trên đời này.”
Thật ra mẹ tôi từng kể với tôi, khi đó trong làng đã chẳng còn sói hoang từ lâu, ngay cả chó hoang cũng rất hiếm gặp.
Không ngờ đến giờ cậu vẫn còn tin.
Dễ lừa thật.
Trong cửa hàng đang phát nhạc nhẹ nhàng, ánh đèn trên đầu vàng ấm.
Bây giờ cậu không còn làm thuê trong xưởng nữa.