Đêm Giao Thừa năm đó, mẹ chồng chia tài sản cho các con.
Anh cả được chia một căn hộ lớn ở trung tâm thành phố.
Chị hai được ba mặt bằng đắc địa ở khu tài chính.
Đến lượt nhà chúng tôi, mẹ chồng lấy từ trong túi ra một bịch sa kỳ mã nhăn nhúm đã hết hạn, nhét vào tay chồng tôi.
“Con út à, mẹ nhớ hồi nhỏ con thích ăn cái này nhất, mẹ cố tình giữ lại cho con đấy.”
“Dù cho con không được nhà cửa, cửa hàng như anh chị, nhưng đây là tấm lòng quý giá nhất. Mà tấm lòng thì vô giá.”
Chồng tôi im lặng. Anh cả và chị hai che miệng cười khúc khích, vẻ mặt đắc ý.
Tôi bình thản đặt đũa xuống, mỉm cười.
“Mẹ nói đúng lắm. Sau này vợ chồng con cũng sẽ dùng ‘tấm lòng quý giá nhất’ để báo hiếu. Còn chuyện hầu hạ hay chi tiền thì để anh chị lo vậy.”
Bình luận