Ngày chị gái đính hôn, tôi mới sáu tuổi.
Người lớn đều đang uống rượu ở sảnh trước, còn tôi thì chạy ra ngoài hành lang chơi với mấy đứa trẻ khác.
Khi tôi quay lại, chị gái đang ngồi một mình trong phòng trang điểm.
Son môi đã lem, váy cũng nhăn nhúm.
Đến cả giày cũng mang ngược chân.
Có người hỏi chị xảy ra chuyện gì.
Chị chỉ lắc đầu.
Cuối cùng, lễ đính hôn hôm đó bị hủy.
Từ đó về sau, chị không bao giờ chịu tham dự bất kỳ tiệc cưới hay hỷ sự nào nữa.
Chị nghỉ việc, tự nhốt mình trong nhà suốt hai năm.
Ba mẹ hỏi gì, chị cũng không nói.
Mãi đến năm thứ ba, chị để lại một lá thư rồi nhảy cầu tự sát.
Ba tôi từ đó bệnh không dậy nổi.
Mẹ thì ôm chiếc váy chị từng mặc hôm ấy, khóc hết lần này đến lần khác.
“Biết thế hôm đó mẹ đã không để con bé một mình vào phía sau thay đồ.”
Khi tôi mở mắt lần nữa…
Tôi đã quay về năm mình sáu tuổi.
Chị vừa đưa cho tôi bộ váy dự phòng.
“Tiểu Mãn, giúp chị mang sang phòng trang điểm bên cạnh nhé.”
Tôi lập tức ôm chặt lấy chị.
“Không thay.”
“Hôm nay chị không được đi đâu một mình hết.”
C
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận