Chương 6 - Sự Trở Lại Của Tiểu Mãn
Trong hình, chị bước ra khỏi thang máy tầng ba, cầm phong thư trắng trong tay rồi một mình đi về phía sân thượng.
Video được cắt rất ngắn.
Nhưng tiêu đề vô cùng chói mắt:
“Ngày đính hôn, cô dâu lén đi gặp người đàn ông bí ẩn, tiệc cưới lập tức bị hủy.”
Trong phần bình luận đã có người hỏi:
“Thảo nào đột nhiên báo cảnh sát.”
“Không phải bị vị hôn phu bắt quả tang đấy chứ?”
“Bây giờ có người để che giấu chuyện xấu mà cái gì cũng dám nói.”
Mẹ tức đến run tay.
“Ai đăng?”
Không ai biết.
Tài khoản đăng đầu tiên đã bị xóa nhưng video đã được chia sẻ đi khắp nơi.
Tôi nhìn hình ảnh ấy. Cả người lạnh ngắt.
Quá giống kiếp trước.
Không phải bản thân sự việc, mà là cảm giác ấy.
Rõ ràng chị chẳng làm gì sai.
Nhưng tất cả mọi người đều chờ chị giải thích.
Giống như chỉ cần chị không giải thích được, người sai sẽ trở thành chị.
Nhưng chị không khóc.
Chị cầm điện thoại, xem hết video một lượt rồi nói:
“Biên bản báo cảnh sát có ghi thời gian. Cuộc gọi của Hạ Xuyên cũng có thời gian. Nhân viên khách sạn có thể làm chứng. Một video bị cắt ghép không chứng minh được gì.”
Mẹ sốt ruột đến rơi nước mắt.
“Nhưng miệng người đời độc lắm!”
Chị ngẩng đầu.
“Mẹ. Người khác thích nói linh tinh là vấn đề của họ. Con không thể chỉ vì sợ họ nói mà giả vờ như hôm qua không có chuyện gì xảy ra.”
Tôi sững người. Mẹ cũng vậy.
Chị đưa tay ôm mẹ.
“Con đã sợ một lần rồi. Hôm qua khi đứng ở tầng ba, con thật sự rất sợ. Nhưng sau này mỗi lần nhớ tới chuyện này, con không thể cứ nghĩ trước tiên rằng người khác sẽ nhìn con thế nào.”
Nước mắt mẹ lập tức rơi xuống.
Bà ôm chặt chị.
“Được. Mặc kệ người khác. Chúng ta điều tra đến cùng.”
Sống mũi tôi cay xè.
Đây chính là sự khác biệt.
Kiếp trước, ngay từ đầu chị đã bị nhốt trong chiếc lưới mang tên “người khác sẽ nghĩ thế nào”.
Còn lần này, chiếc lưới ấy còn chưa kịp phủ xuống, chị đã tự tay xé rách nó.
Cảnh sát nhanh chóng chú ý tới góc quay của video.
Nó được quay từ cầu thang phía tây tầng ba.
Mà vị trí đó, hôm qua chỉ có một số ít người từng đi qua.
Họ kiểm tra camera bên ngoài.
10 giờ 50 phút, một người đàn ông mặc vest xám đậm đi vào cầu thang phía tây.
Năm phút sau đi ra.
Khuôn mặt chưa từng được quay rõ.
Nhưng có một khoảnh khắc cổ tay hắn lộ ra, đeo một chiếc đồng hồ mặt vuông, dây da màu đen.
Quản lý khách sạn cầm danh sách khách mời để sàng lọc.
Cuối cùng còn lại bảy người.
Hạ Xuyên nhìn danh sách. Sắc mặt dần thay đổi.
Chị nhận ra.
“Có người anh quen à?”
Hạ Xuyên không đáp ngay.
Cuối cùng chỉ vào một cái tên cho cảnh sát.
“Lương Trí Viễn.”
Chị khựng lại.
Tôi cũng ngẩng đầu.
Lương Trí Viễn.
Người bạn thân nhất của Hạ Xuyên từ thời đại học.
Sau khi tốt nghiệp, hai người còn cùng nhau khởi nghiệp.
Rất nhiều khâu của lễ đính hôn cũng do Lương Trí Viễn hỗ trợ sắp xếp.
Tôi nhớ người này.
Kiếp trước sau khi chị hủy đính hôn, anh ta từng đến nhà chúng tôi rất nhiều lần.
Lần đầu tiên, anh ta xách theo một đống quà, ngồi trong phòng khách khuyên chị:
“Chuyện đã xảy ra rồi. Cứ mãi níu kéo chỉ khiến bản thân đau khổ hơn.”
Lần thứ hai, anh ta nói:
“Em không muốn gặp Hạ Xuyên thì anh sẽ nói với cậu ấy.”
Lần thứ ba, anh ta nói:
“Đừng xem những lời trên mạng. Lâu dần mọi người sẽ quên thôi.”
Khi ấy tôi còn cảm thấy anh ta là một người rất tốt.
Ít nhất trong số những người bạn của Hạ Xuyên, chỉ có anh ta vẫn thường xuyên tới thăm chị.
Sau này chị nhảy cầu, anh ta còn đi cùng Hạ Xuyên đến tang lễ.
Tôi bỗng nhớ lại một chuyện.
Ngày tang lễ của chị, tất cả đều mặc đồ đen.
Lương Trí Viễn đứng phía sau đám đông.
Trên tay anh ta chính là một chiếc đồng hồ mặt vuông màu đen.
Tôi lập tức đứng bật dậy.
“Là chú ấy!”
Mọi người đều nhìn tôi.
Ba cau mày.
“Tiểu Mãn?”