Chương 1 - Sự Trở Lại Của Kiều Ý
Là dịch giả chủ lực của công ty, tôi chủ động nhường lại cơ hội dịch thuật dự án hàng tỷ cho cô lễ tân.
Chỉ vì kiếp trước, cô bạn thanh mai trúc mã của bạn trai – người đã bỏ học từ cấp hai – bỗng nhiên tuyên bố rằng cô ta đã tự học thành thạo tám ngôn ngữ.
Mỗi lần dịch tôi đều phải nghiên cứu trước các thuật ngữ chuyên ngành, vậy mà Kỷ Khả lại có thể phiên dịch đồng thời một cách trôi chảy, độ chính xác đạt 100%.
Mọi người đồng loạt tán thưởng cô ta là thiên tài dịch thuật, còn sau lưng thì bàn tán rằng tôi chỉ là cái vỏ rỗng không xứng với danh hiệu.
Cho đến khi tôi chuẩn bị thuyết trình sau hai tuần thức trắng vì dự án tỷ đô, Kỷ Khả chặn tôi lại:
“Chị Kiều Ý, bây giờ không phải lúc để chị thể hiện đâu. Lần phiên dịch này liên quan đến việc công ty niêm yết cổ phiếu. Căn bản của chị không vững như em, cứ để em làm đi!”
Đề nghị của Kỷ Khả nhận được sự đồng tình của Chu Niên và các đồng nghiệp.
Dù tôi cố gắng tranh thủ cơ hội, vẫn bị buộc thay ra.
Kỷ Khả hoàn thành bản dịch một cách xuất sắc, trở thành đại công thần của công ty.
Còn tôi bị điều sang làm nhân viên vệ sinh với lý do năng lực không đủ.
Tôi không hiểu, tại sao tôi – người đã cặm cụi học hành suốt mười năm – lại không bằng một Kỷ Khả tự nhiên thành thạo ngoại ngữ chỉ sau một đêm.
Trong lúc hoảng hốt, tôi trượt chân ngã xuống nước mà chết.
Cận kề cái chết, tôi mới biết thì ra Kỷ Khả là nhờ nghe lén tiếng lòng tôi để dịch.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày Kỷ Khả tuyên bố tự học thành thạo tám ngôn ngữ.
Lần này, tôi không thức đêm chuẩn bị tài liệu dịch nữa, mà quay người bắt đầu tụng Đại Bi Chú!
…
“Chúc mừng Kiều Ý nhé! Lại đứng nhất kỳ đánh giá tháng này rồi!”
“Đúng vậy! Liên tiếp ba tháng liền rồi đấy!”
Các đồng nghiệp lần lượt vây quanh tôi, vỗ tay chúc mừng.
Bị bao quanh bởi tiếng vỗ tay, tôi chợt thấy mình như lạc vào cõi mộng.
MC hắng giọng tuyên bố:
“Quán quân kỳ đánh giá tháng này của công ty vẫn là Kiều Ý…”
“Khoan đã!” – Kỷ Khả bước ra khỏi đám đông.
“Kỳ đánh giá này em cũng đăng ký mà, hay để em thử một lần nhé?”
Nhìn khung cảnh giống hệt kiếp trước, tôi bất giác rùng mình.
Ánh mắt đồng nghiệp nhìn Kỷ Khả đầy nghi hoặc:
“Chuyện này đâu phải trò đùa! Cô chưa từng học dịch thuật, ngành này đâu phải dễ vào!”
Kỷ Khả bĩu môi:
“Em xem một lúc mà thấy chả có gì khó cả, ai nói em chưa học? Tháng này em tự học tám ngoại ngữ ở nhà đó, không được à?”
Đồng nghiệp bật cười:
“Tự học? Ngay cả Kiều Ý – dịch giả chủ lực – cũng phải học hành bài bản suốt mười năm, cô là người mới toanh mà đòi tự học?”
“Đừng làm trò cười nữa! Cô dịch được một câu hoàn chỉnh, tôi theo họ cô!”
Mọi người nhao nhao cười nhạo, không ai tin lời Kỷ Khả.
Chỉ có tôi biết, ở kiếp trước cũng trong hoàn cảnh này, Kỷ Khả thực sự đã lưu loát phiên dịch tám ngoại ngữ.
Kỷ Khả xoay người khoác tay Chu Niên làm nũng:
“Anh Niên, cho em thử đi mà! Em đăng ký rồi, nếu không cho em thi, em kiện anh đấy!”
Chu Niên vốn rất coi trọng xuất thân học vấn, vậy mà lần này không hề phản đối, ánh mắt đầy chiều chuộng nhìn Kỷ Khả:
“Sợ em luôn đấy, vậy thì em thử đi.”
Dưới sự gật đầu của Chu Niên, MC bắt đầu ra đề cho Kỷ Khả.
Ngoài dự đoán của mọi người, hết câu này đến câu khác, bất kể là tiếng Anh hay tiếng Pháp,
Kỷ Khả đều dịch nhanh và chính xác.
Ánh mắt mọi người từ chế giễu chuyển sang kinh ngạc.
Cho đến câu cuối cùng là phiên dịch đồng thời, MC vừa dứt lời,
Kỷ Khả liền mở miệng bằng tiếng Đức trôi chảy:
“…Do ảnh hưởng của thuốc ức chế thụ thể androgen, nhắm trực tiếp vào miền liên kết ligand. Có thể điều trị trực tiếp cho bệnh nhân ung thư tuyến tiền liệt di căn.”
Khán phòng vang lên tràng vỗ tay không ngớt.
“Kỷ Khả, giấu nghề quá nha! Trình độ này gần như đuổi kịp Kiều Ý rồi đó!”
Cũng có người tò mò hỏi:
“Ngay cả Kiều Ý – dịch giả chủ lực – khi làm phiên dịch đồng thời cũng cần ghi chép, một người chưa có kinh nghiệm như cô mà lại trôi chảy như vậy sao?”
Kỷ Khả ngạc nhiên tròn mắt:
“Dịch thuật chẳng phải là nghe gì thì nói cái đó sao? Có lẽ là chị Kiều Ý lớn tuổi rồi, trí nhớ không bằng người trẻ, dùng giấy bút cũng bình thường thôi!”
Nói xong, cô ta lè lưỡi tinh nghịch:
“Chị Kiều Ý, em nói hơi thẳng, chị đừng để bụng nha!”
Tôi mỉm cười.
Vừa nãy lúc Kỷ Khả dịch, tôi cố ý dịch sai một từ trong lòng.
Kết quả Kỷ Khả cũng đọc y chang từ sai đó ra.
Hoàn toàn trùng khớp với những gì tôi nghĩ – Kỷ Khả căn bản không phải là thiên tài học tám ngôn ngữ trong một đêm.
Nhớ lại ánh mắt đờ đẫn khi Kỷ Khả dịch lúc nãy, nếu tôi đoán không sai, khi cô ta phiên dịch căn bản không tự kiểm soát được nội dung mình nói, chỉ có thể vô thức lặp lại những gì tôi nghĩ trong đầu.
Nếu đã như vậy… thì tôi sẽ tặng cô ta một món quà lớn!
MC bên cạnh có phần khó xử:
“Cái này… Kiều Ý và Kỷ Khả đều điểm cao như nhau, vậy ai là quán quân…”
Chu Niên cũng nhíu mày.
Kỷ Khả tự tin nhếch môi:
“Nếu đã bằng điểm, chị Kiều Ý, không biết chị có dám thi đấu một trận với em không?”
Đề nghị của Kỷ Khả khiến mọi ánh mắt trong hội trường đổ dồn về phía cô ta.
Chu Niên vừa định mở miệng thì tôi cười,
“Không cần đâu, tôi từ bỏ!”
Cả hội trường lập tức xôn xao.
Chu Niên sững người, có chút kinh ngạc.
Anh ta biết tôi luôn nghiêm túc với chuyên môn, tưởng rằng tôi nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội tỷ thí này.
Tôi lặp lại lần nữa:
“Tôi rút lui.”
Điều anh ta không biết là, kiếp trước tôi cũng tràn đầy tự tin tham gia cuộc thi này. Nhưng mỗi lần vừa định trả lời thì Kỷ Khả đã nhanh miệng nói trước. Kết quả dĩ nhiên là Kỷ Khả toàn thắng, còn mười mấy năm học hành chăm chỉ của tôi lại trở thành trò cười.
Tôi đương nhiên sẽ không lặp lại sai lầm đó.
Kỷ Khả cố ý dùng lời lẽ khích bác:
“Chị Kiều Ý à, chị là dịch giả chủ lực của công ty ta, vậy mà lại không dám thi đấu với một lễ tân nhỏ như em sao? Nói ra ngoài thì mất mặt biết bao!”
“Hay là chị ra đề kiểm tra em thử? Xem xem trình độ của em tương đương cấp độ mấy? Có bằng chị được không?”
Tôi nhàn nhạt nói:
“Trình độ của cô cao hơn tôi nhiều, chắc cũng cỡ cấp mười ba rồi.”
Kỷ Khả vênh ngực đắc ý:
“Đương nhiên rồi, trình độ của tôi…”
Mọi người xung quanh không nhịn được, bật cười thành tiếng:
“Ha ha ha ha, trình độ khẩu ngữ mà cũng có cấp mười ba sao?”
“Cô!” – Mặt Kỷ Khả lúc đỏ lúc tím, giậm chân tức tối.
“Đủ rồi!” – Chu Niên quát lớn một tiếng, ánh mắt đầy bất mãn nhìn tôi:
“Cô đùa thì cũng phải có chừng mực! Có vài cái bằng là thấy ghê gớm lắm à? Biết rõ Kỷ Khả không hiểu mấy chuyện này mà còn cố tình bắt nạt con bé, cô có biết xấu hổ không?”
Tôi siết chặt lòng bàn tay.
Tiếng cười xung quanh bỗng chốc im bặt.
MC cố nặn ra một nụ cười gượng gạo:
“Hay là… tháng này có hai quán quân?”
Chu Niên nghiêm giọng quát:
“Quán quân đôi gì chứ?! Kiều Ý học bao nhiêu năm rồi, Kỷ Khả mới bắt đầu tự học tháng này thôi. Cao thấp rõ ràng rồi!”
Dưới chỉ thị của Chu Niên, MC đành phải tuyên bố Kỷ Khả là quán quân.
Mọi người nhao nhao tiến đến tâng bốc.
Kỷ Khả reo lên một tiếng, nhào vào ôm lấy Chu Niên.
Chu Niên nhìn tôi, khẽ ho một tiếng rồi lúng túng lùi lại một bước.
Tôi thầm cười lạnh trong lòng.
Kỷ Khả ngả vào lòng Chu Niên, khiêu khích nháy mắt với tôi:
“Chị Kiều Ý, em cũng xem như đã chứng minh được thực lực của mình rồi. Buổi đàm phán thương mại chiều nay, em có thể theo cùng không?”
Tôi vô thức nhíu mày:
“Không…”
Kỷ Khả lập tức rưng rưng nước mắt:
“Chị Kiều Ý, em biết chị coi thường học lực của em. Nhưng em đã ngày đêm khổ luyện dịch thuật, chỉ để giúp anh Niên chia sẻ gánh nặng, đóng góp cho công ty. Chẳng lẽ ngay cả quyền đó chị cũng muốn tước đoạt sao?”
Chu Niên ôm cô ta đầy xót xa, giận dữ quát:
“Kỷ Khả cũng là vì công ty! Cô hẹp hòi đến mức không thể dung người khác sao?!”
Các đồng nghiệp xung quanh cũng nhìn tôi lên tiếng:
“Kiều Ý, cô thật ích kỷ, dù Kỷ Khả có thiên phú cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cô mà.”
“Đúng thế, chẳng lẽ không thể cho người mới một cơ hội à? Cô đúng là nhỏ mọn.”
Mọi người đồng loạt chỉ trích tôi.
Tôi bình thản nói:
“Vừa rồi tôi định nói là: chi bằng để cô ấy đi cùng, coi như đi học hỏi.”
Lúc này mọi người mới xấu hổ chuyển sang chủ đề khác.
Kỷ Khả nhìn tôi đầy ẩn ý:
“Chị Kiều Ý, chị cứ yên tâm. Em nhất định sẽ học thật! Thật! Giỏi!”
Buổi chiều, tại địa điểm đàm phán.
Tổng giám đốc Lý bên phía đối tác là khách hàng hợp tác lâu năm của công ty chúng tôi.
Sau khi hai bên có mặt đông đủ, buổi họp bắt đầu.
Tôi tập trung cao độ lắng nghe, tay không ngừng ghi chú.
Đợi phía đối tác nói xong một đoạn bằng tiếng Đức, tôi hít sâu chuẩn bị mở miệng.
Thì từ sau lưng vang lên giọng phiên dịch lưu loát:
“…Được sử dụng để điều trị các bệnh nhân đã dùng thuốc nội tiết tố thế hệ mới, tình trạng bệnh cải thiện rõ rệt. Các điểm then chốt bao gồm thời gian sống tổng thể và thời điểm cần hóa trị tế bào đơn lẻ.”
Tôi quay ngoắt đầu lại.
Kỷ Khả – người vốn đi theo để học tập – đang nhanh chóng dịch lại toàn bộ nội dung.
Trong suốt buổi họp, mỗi lần tôi định nói thì Kỷ Khả lại nhanh chóng cướp lời, cứ thế dịch liên tục.
Cả buổi họp tôi không chen được một câu nào.
Cho đến khi Kỷ Khả say sưa dịch xong câu cuối cùng, xung quanh vang lên tràng pháo tay rào rào.
Kỷ Khả như bừng tỉnh, giả vờ kinh ngạc đưa tay che miệng:
“Xin lỗi nha, em chỉ đi theo học hỏi thôi, lúc nãy nghe mê quá nên thuận miệng dịch ra luôn.”
“Chị Kiều Ý, chị đừng để bụng nha.”
Chu Niên cũng kích động vỗ tay:
“Em làm rất tốt! Dịch thuật vốn là thực lực lên tiếng, có gì phải để bụng!”