Trời quang mây tạnh, đúng là một ngày đẹp trời để xuống núi.
Tiểu A Tuế bốn tuổi, trên lưng đeo một chiếc ba lô khổng lồ to gần bằng người mình, đôi chân ngắn cũn cỡn chậm chạp bước qua ngưỡng cửa cao vút.
Trước cổng sơn môn, bốn vị sư phụ đứng thành hàng, nhìn bé với ánh mắt khi thì hiền từ, khi thì lạnh lùng, khi lại đầy lưu luyến.
Tiểu A Tuế cố gắng đứng thẳng người, đi tới trước mặt các sư phụ rồi đứng định lại.
Đại sư phụ vẻ mặt nghiêm nghị:
"Xuống núi rồi, đừng có tùy tiện tranh cãi với người ta.
Nếu có kẻ nào ăn nói bất kính với con, cứ trực tiếp ra tay là được."
"Đại ca, đã bảo là đừng dạy trẻ con như thế rồi mà."
Nhị sư phụ vẻ mặt bất lực ngắt lời ông, sau đó cúi người dặn dò tiểu A Tuế:
"A Tuế à, trẻ con không được tùy tiện đá/ nh nhau.
Nếu thật sự muốn đ/ ánh, cũng phải đợi đối phương ra tay trước, như vậy con mới là chính đáng phòng vệ."
A Tuế nghe mà nửa hiểu nửa không, nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu.
Tam sư phụ là một ông chú hơi béo, lúc này đang xách một túi đồ ăn cố sống cố ch e c nhét vào chiếc ba lô vốn đã căng phồng của A Tuế, vừa nhét vừa dặn dò:
"A Tuế xuống núi rồi phải nhớ ăn uống đúng giờ, ngày thường cũng phải nhớ tích thêm chút công đức cho bản thân.
\nNếu hết tiền thì cứ đi tìm em trai ta, nó giàu lắm, tiền của nó con cứ việc tiêu thoải mái."
Tứ sư phụ xưa nay vốn ít nói, lúc này cũng lời ít ý nhiều:
"Không giải quyết được, gọi ta."
A Tuế gật đầu cái đầu nhỏ, vô cùng nghiêm túc ghi nhớ từng lời, chỉ khi nghe đến chuyện tích công đức thì hơi nhăn cái mũi nhỏ, có vẻ hơi bài xích.
Nhưng bé vẫn nhanh chóng đưa bàn tay nhỏ mập mạp ra vẫy vẫy bốn vị sư phụ, giọng sữa đầy trịnh trọng:
"A Tuế đi đây ạ."
Bốn vị sư phụ đưa mắt nhìn theo đứa bé xuống núi, chiếc ba lô to lớn gần như che lấp cả bóng dáng nhỏ bé ấy.
Đứa trẻ dường như hoàn toàn không cảm nhận được sức nặng phía sau, đôi chân ngắn cũn đảo liên hồi cho đến khi bóng nhỏ biến mất hoàn toàn trên đường núi.
Ánh mắt bốn người cuối cùng cũng thu lại, khi nhìn nhau, trong mắt chỉ toàn sự ghét bỏ và lạnh lùng dành cho đối phương.
"A Tuế đi rồi, chúng ta cũng giải tán đi, sau này có gặp lại thì coi như không quen biết."
"Cầu còn không được."
"Bốn năm qua đối mặt với mấy gương mặt già nua của các người, ta xem đủ rồi."
Trong lúc nói chuyện, bốn người không chút do dự quay người đi về bốn hướng, trong cháy mắt mỗi người đều biến mất không thấy tăm hơi.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận