Chương 10 - Sự Thật Về Gia Đình Bí Mật
Nam Cảnh Trăn vừa nghe nhóc gọi mình là cậu năm, trong lòng vừa mới dâng lên chút mềm lòng, nào ngờ lại nghe câu sau đó, lập tức liếc nhóc một cái, tức giận nói:
“Con hỏi cái này làm gì? Ta còn độc thân, lấy đâu ra con cái!”
Tiểu A Tuế nghe vậy thì thở phào một hơi.
Nhóc biết ngay mà~
Sao nhóc có thể nhìn nhầm được chứ?
Đại sư phụ đã nói A Tuế là thiên tài, thiên tài sao có thể nhìn nhầm được!
“A Tuế biết ngay! cậu năm nhìn là biết kiểu cô độc đến già, mệnh không con cái, chắc chắn sẽ không có con~”
Con tiểu quỷ này! Dám lừa nhóc!
Tự tiện ngồi xe người khác, còn nhận bừa ba.
Tiểu A Tuế lầm bầm một mình, còn nghiêm túc sửa lại cho con tiểu quỷ bên cạnh:
“Thấy chưa, ông ấy không phải ba ngươi!”
Nhưng cô không hề để ý rằng, phía trên đầu, sắc mặt Nam Cảnh Trăn đã vì lời cô mà lạnh dần từng chút một.
Cùng lúc đó, con tiểu quỷ nghe lời Tiểu A Tuế nói lại như bị kích thích gì đó, nó ôm tai lắc đầu, nhưng đôi mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm Nam Cảnh Trăn không rời.
Tiểu A Tuế chỉ thấy khí xám quanh người nó dần dần trở nên đậm hơn, ngay giây tiếp theo, nó bất ngờ lao thẳng về phía Nam Cảnh Trăn.
“Ba ba!”
Bóng dáng con tiểu quỷ mang theo khí xám lướt vụt qua bên cạnh Tiểu A Tuế.
Tiểu A Tuế thấy vậy liền xụ mặt, cả cục tròn nhỏ rõ ràng có chút tức giận.
Đã bảo không phải ba ngươi, không phải ba ngươi rồi!
Còn dám làm loạn nữa!
Tiểu quỷ mới sinh, gan quỷ mà mập ghê!
Nhóc nheo mắt, một lá bùa vàng không biết từ đâu đột nhiên xuất hiện trong tay Tiểu A Tuế, chỉ nghe giọng trẻ con mềm mềm niệm nhanh:
“Thiên địa thanh thanh, thanh phong từ lai!”
Theo động tác giơ tay nhỏ của nhóc, chỉ thấy giữa đất bằng bỗng dưng nổi lên một cơn cuồng phong.
Con tiểu quỷ vừa mới chạm tới Nam Cảnh Trăn, cơ thể ngưng tụ từ quỷ khí đã bị trận cuồng phong này thổi bay vút lên trời, chớp mắt đã biến mất không thấy đâu.
Tiểu A Tuế thu lại vẻ mặt, hài lòng nhìn con tiểu quỷ bị đuổi đi, ra dáng đại sư phụ mà đứng đó, hai tay chắp sau lưng, khẽ hừ:
“Đã bảo ngươi cút rồi mà.”
Vừa dứt lời, liền nghe phía trước vang lên một giọng nói rõ ràng nghiến răng nghiến lợi hỏi cô:
“Con nói… con- muốn- ai- cút?”
Tiểu A Tuế ngẩng đầu, liền thấy trước mặt Nam Cảnh Trăn đang đen mặt, lạnh lùng nhìn mình.
Chỉ thấy mái tóc vốn được chải chuốt tinh xảo của người đàn ông đã bị trận cuồng phong vừa rồi làm rối tung, lờ mờ còn dính một chiếc lá nhỏ, mà ly nước trái cây trên tay anh, chẳng biết từ lúc nào đã đổ mất một nửa.
Mà nửa nước đổ ra ấy, lại vừa khéo làm bẩn cả ống tay áo.
Tim nhỏ của Tiểu A Tuế không hiểu sao thót một cái.
Ơ? Hình như cô gây họa rồi?
Nam Cảnh Trăn nhìn dáng vẻ chột dạ của cô bé lùn tẹt, lửa giận lúc này bốc lên ngùn ngụt.
Đầu tiên là nguyền anh cô độc đến già, số mệnh không con, bây giờ lại mở miệng bảo anh cút, còn cố tình làm đổ ly nước trái cây anh đặc biệt mang tới!
Nam Cảnh Trăn nhịn rồi lại nhịn, ánh mắt nhìn cô bé lùn tẹt cuối cùng vẫn lạnh dần từng chút một.
Con nhóc lùn này, quả nhiên vẫn là con của Vạn Vân Đào!!
Nam Cảnh Trăn không nhìn thêm cô bé kia nữa, mặt không cảm xúc đặt mạnh nửa ly nước trái cây còn lại lên lan can bên cạnh, sau đó xoay người bỏ đi.
“Nếu không nể mặt mẹ con, con nghĩ ai thèm để ý đến con?”
Một câu không nặng không nhẹ, nhưng lại đầy lạnh lẽo, theo động tác xoay người của anh mà tan vào không khí.
Nhưng Tiểu A Tuế lại nghe rất rõ.
Rõ ràng trước đó anh còn nói những lời nặng hơn, vậy mà chính câu này lại khiến Tiểu A Tuế không hiểu sao có chút khó chịu.
Xuống núi năm tiếng rưỡi, A Tuế nhớ sư phụ rồi.
……
Mặt trời ngả về tây, trời vừa sẩm tối, xung quanh biệt thự đã sáng lên gần nghìn ngọn đèn.