Chương 3 - Sự Thật Bị Che Giấu Trong Gia Đình
Bé Lớn hiện đang học trường quốc tế song ngữ, bắn tiếng Anh như gió, còn học cả tiếng Pháp, chơi đủ môn thể thao quý tộc như golf, đua ngựa… Sương sương mỗi năm chi phí cho thằng bé không dưới 1 triệu tệ , tất cả đều do chồng tôi đài thọ.
Bé Lớn rất biết cách thể hiện, lại hay quan tâm hỏi han nên chồng tôi vô cùng mát lòng mát dạ mà rút ví.
Bé Hai năm nay 2 tuổi, lẫm chẫm chạy tới nhào vào lòng chồng tôi. Giọng nó lanh lảnh ngọng nghịu: “Anh rể ơi, anh đi làm vất vả rồi, anh có mệt không?”
Vừa nói nó vừa đấm vai cho anh ta. Bé Lớn thấy thế cũng chạy ra đấm lưng xoa bóp.
Được hai thằng nhóc nịnh nọt, chồng tôi sướng rơn, cười ha hả bảo: “Hai đứa em trai em được cái biết quan tâm người khác phết.”
Tôi cũng mỉm cười. Ngày nào tôi cũng dạy cách ăn nói, cách lấy lòng người lớn, đến con lợn còn học được nữa là.
Nhưng cũng phải công nhận một điều, hai đứa con trai của tôi cực kỳ thông minh.
Không chỉ EQ cao mà IQ cũng chót vót.
Tôi vẫn nhớ ngày xưa não mình như não lợn, học trước quên sau. Thế mà hai đứa này có trí nhớ siêu phàm.
Hơn nữa tính cách chúng nó rất trầm ổn, cảm xúc ổn định. Tôi chưa từng cố ép chúng điều này, nhưng khi gặp chuyện khó, chúng không hề nhảy dựng lên hay cáu kỉnh như tôi, mà sẽ đứng suy nghĩ.
Cái kỹ năng suy nghĩ giải quyết vấn đề này, lên đại học nhìn bạn bè xung quanh tôi mới ngộ ra được một chút, mà cũng áp dụng chẳng đâu vào đâu.
Chỉ có thể cảm thán là tôi đã chọn được hai bộ gen quá xuất sắc!
Quan trọng là tụi nó còn rất đẹp trai. Sau này lỡ có dốt thì dựa vào cái mặt cũng đủ ăn cơm.
Nhìn mấy chị em bạn dì gả vào hào môn làm mợ chủ, tôi chỉ có thể rúc trong xó như con chuột, lén lút “trộm” tài sản nhà chồng cho con mình.
Nhưng nhà có hai đứa trẻ con, không khí vui vẻ hẳn lên.
Chồng tôi lại bắt đầu rục rịch.
Tôi lén thấy anh ta đang dùng thuốc chữa vô sinh. Lại còn chạy chọt đi khám khắp nơi.
Anh ta vẫn lén lút ăn chả bên ngoài. Tôi nghe bạn anh ta hỏi mượn tôi chơi thử vì anh ta khoe đã chán tôi rồi, chán đến mức “không lên nổi”. Chồng tôi chửi thẳng mặt thằng bạn bảo cút. Nhưng thằng bạn phú nhị đại đó vẫn thèm thuồng tôi lắm.
Tôi đã lén gắn máy nghe lén mini vào cúc áo của chồng. Lão là cái “máy rút tiền” của cả nhà, không theo dõi sát sao sao được?
Chồng tôi không dám cho bạn “ngủ” cùng vợ vì sợ đội nón xanh Nhưng chính anh ta lại đang bao nuôi tiểu tam bên ngoài, còn bắt con tiểu tam đó đi làm thụ tinh nhân tạo (IVF).
Tỷ lệ tinh trùng sống của anh ta cực kỳ thấp, cộng thêm vụ tai nạn năm xưa, căn bản là vô phương cứu chữa. Nhưng anh ta vẫn không bỏ cuộc.
Về phần tôi, tôi lại gặp được một người đàn ông khiến tôi ngày đêm thương nhớ.
Anh ấy là đại diện đối tác nước ngoài của công ty tôi, mang trong mình dòng máu lai 4 quốc gia.
Khuôn mặt anh vừa có nét góc cạnh của phương Tây, lại có sự sâu thẳm của phương Đông Đôi mắt anh như chứa đựng cả một đại dương tình cảm.
Anh ấy tên là Steve.
Cảm giác Steve mang lại cho tôi hoàn toàn khác biệt so với những người đàn ông trước đây. Mấy gã đàn ông trước luôn tỏa ra cái mùi “bố mày là nhất, phụ nữ chỉ là đồ trang sức”.
Còn Steve rất tôn trọng tôi. Khi ở bên nhau, ánh mắt anh ấy luôn hướng về tôi chứ không cắm mặt vào điện thoại hay chỉ quan tâm đến bản thân.
Đó là cảm giác được nhìn nhận, được tôn trọng.
Và thế là… tôi lại cặp với Steve.
Tôi toàn tận dụng giờ hành chính để cắm sừng chồng. Bởi vì sau khi tan làm, tôi phải dành toàn bộ thời gian cho hai đứa con trai. Tôi không có tài năng gì để dạy chúng xuất chúng, nhưng tôi có thể cho chúng sự bầu bạn và tình yêu thương. Ít nhất khi đứng trên vai tôi, chúng sẽ tự do và hạnh phúc hơn tôi.
Và bingo… tôi lại có thai.