Chương 2 - Sự Thật Bị Che Giấu Trong Gia Đình
Anh ta cũng chẳng sợ tôi ở nhà ngoại tình. Vì bình thường tôi diễn nét gái quê cực kỳ chất phác, thấy mấy tin tức trai gái ngoại tình trên mạng là tôi chửi đổng lên, thể hiện tam quan vô cùng cứng rắn và mẫu mực.
Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, tôi đi làm.
Trong quá trình làm việc, tôi lại gặp một người đàn ông khiến tôi điên đảo thần hồn.
Anh ấy cao to, đẹp trai, không có sự ngượng ngùng của mấy cậu sinh viên, cũng không có cái kiểu bất lực lực bất tòng tâm của người già như chồng tôi.
Anh ấy mới 28 tuổi, phong độ ngời ngời, tốt nghiệp khối Ivy League, đang ở cái độ tuổi chỉ điểm giang sơn, đầy hoài bão. Anh ấy làm việc trong ngành ngân hàng đầu tư.
Thế là tôi lại qua lại với anh.
Và rồi… tôi lại lỡ có bầu.
Cơ địa tôi đúng là siêu dễ thụ thai.
Yêu đương lén lút được một thời gian, đến khi bụng bầu 7 tháng bắt đầu lộ, tôi liền xách vali bỏ trốn.
Lại bài cũ soạn lại, về quê đẻ con rồi tống vào hộ khẩu của bố mẹ.
Lúc chồng tôi về nước, “cậu em trai thứ hai” của tôi đã được nửa tuổi.
Từ sau vụ tôi vung tiền mua nhà cho đứa đầu, anh ta không muốn đưa cho tôi những khoản tiền lớn nữa, nhưng tiền sinh hoạt phí mỗi tháng vẫn đều đặn cho vài vạn tệ.
Tôi gom góp mớ đồ hiệu, trang sức, túi xách anh ta tặng, cộng thêm tiền sinh hoạt phí dư ra, rồi lén cà thẻ tín dụng rút tiền mặt… gộp lại mua cho “em trai thứ hai” một căn chung cư.
Cái loại phụ nữ nhà quê tằn tiện như tôi thì cần gì đồ hiệu? Mỗi tháng ăn cơm rau cơm thịt là đủ sống rồi, làm gì xài hết mấy vạn tiền tiêu.
Mấy cô giúp việc trong nhà cũng bị tôi cho nghỉ hết. Tôi bảo mẹ tôi tự dọn dẹp nhà cửa là được. Quần áo của chồng bị mẹ tôi giặt hỏng mất mấy lần, nhưng sau quen tay thì ổn thỏa cả.
Chồng tôi kéo tôi lại nói chuyện mấy lần, bảo rằng chúng tôi là DINK, không có con cái, thu nhập của anh ta lại rất cao, không cần thiết phải chắt bóp cực khổ như thế.
Lần nào tôi cũng ngoan ngoãn vâng dạ, xong đâu lại vào đấy.
Chồng tôi cạn lời, nhưng anh ta cho rằng đó là do nhận thức hạn hẹp của một cô gái nông thôn. Tôi càng tỏ ra keo kiệt, cuồng em trai, không ra hồn ra lối, chỉ một lòng dâng máu cho nhà đẻ thì chứng tỏ tôi càng thật thà, càng không có cửa để cắm sừng anh ta.
Thế nên anh ta cực kỳ yên tâm về tôi.
Chồng tôi ngày càng yếu.
Gần như cả tháng chẳng có nổi một lần. Lần duy nhất thì cũng đúng 3 giây là buông súng, chỉ tổ tốn nước tắm.
Một hôm, nhìn hai đứa “em trai” của tôi, mắt chồng tôi ánh lên sự ghen tị. Anh ta thở dài: “Bố mẹ em đúng là gừng càng già càng cay, lớn tuổi thế rồi mà vẫn nặn ra được hai đứa con trai.”
Tôi đáp: “Chỗ quê em ai cũng trọng nam khinh nữ, không đẻ được con trai là bị người ta chọc vào cột sống mà chửi. Bố mẹ em trước kia vô dụng không đẻ được con trai, làm em đi trong làng cũng không ngẩng mặt lên được. May sao cuối cùng em cũng có em trai rồi. Lại còn là hai đứa cơ đấy.”
Nói ra cũng thấy hơi tự hào. Dù tôi cũng chẳng hiểu mình tự hào cái nỗi gì.
Nhưng mà tôi đẻ được hai em bé siêu dễ thương cơ mà! Tôi đúng là công thần của thế giới này.
“Nếu không có mấy đứa em, với ông chồng giàu có lại phóng khoáng như anh, tiền của em biết tiêu đi đâu? Anh lại không muốn có con.” Tôi chớp chớp mắt, giả vờ xót xa.
Chồng tôi vội dỗ dành: “Em thích trẻ con thì cứ chăm lo cho các em của em đi, anh cũng coi chúng như em ruột mình mà.”
Bé Lớn nhà tôi rất bám chúng tôi, thằng bé đã vào tiểu học.
Được tôi huấn luyện cẩn thận, thằng bé cực kỳ ngoan ngoãn và hiểu chuyện. Nó bóc quýt đưa cho tôi và chồng, rồi nói: “Anh rể ơi, cảm ơn anh rể đã đóng học phí và cho em tiền sinh hoạt. Đợi sau này em lớn, kiếm được nhiều tiền như anh rể, em sẽ mua nhà to, mua máy bay cho anh rể nhé.”