Chương 1 - Sự Thật Bị Che Giấu Trong Gia Đình

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chồng hay cằn nhằn bảo tôi là đứa “cuồng em trai, cuồng em gái”, coi nhà đẻ là nhất.

Nhưng anh ấy không biết rằng, cậu em trai lớn là đứa con trai tôi đẻ năm 19 tuổi.

Cậu em trai thứ hai là đứa con trai tôi đẻ năm 25 tuổi.

Và cô em gái út là đứa con gái tôi đẻ năm 28 tuổi.

Chồng tôi có mức lương 5 triệu tệ/năm .

Anh ấy lớn hơn tôi 8 tuổi.

Lúc quen anh, tôi vẫn còn là sinh viên đại học.

Chúng tôi nhanh chóng dọn về sống chung.

Khi đó, mỗi tháng anh cho tôi 5.000 tệ.

Với tôi lúc bấy giờ, đó là một con số trên trời. Bởi vì bố mẹ không cho tôi tiền sinh hoạt phí, bắt tôi phải tự lực cánh sinh. Đến bố mẹ ruột còn chẳng cho tiền, tôi còn trông cậy được vào ai nữa?

Nhưng anh ấy lại cho tôi.

Tôi cứ ngỡ anh ấy thực sự yêu tôi, nên tôi đối xử với anh toàn tâm toàn ý. Mặc dù trong lòng tôi luôn thấy anh giống như bậc chú bác, chênh lệch tuổi tác quá lớn, dẫn ra đường cũng hơi ngại.

Nhưng mà anh ấy yêu tôi thật lòng mà.

Thế nhưng, cái suy nghĩ ngây thơ ấy nhanh chóng bị đập nát.

Có lần anh ấy say rượu, tôi lén xem điện thoại của anh.

Trong WeChat của anh kết bạn với vô số phụ nữ, thường xuyên chuyển tiền cho họ vào lúc nửa đêm.

Đoạn chat thì cực kỳ ngắn gọn, thường chỉ là: “Nháy không?”

Kèm theo sau là một địa chỉ.

Nhìn phát biết ngay là gọi “gà”.

Lúc đó tôi muốn chia tay ngay lập tức vì sợ lâ y b/ệnh.

Nhưng được cái chồng tôi cũng rất chú ý an toàn, lần nào làm chuyện đó với tôi cũng dùng bao cao su, còn bắt tôi đi khám sức khỏe định kỳ. Trong phần tin nhắn của anh ta với những người phụ nữ kia cũng đầy rẫy các loại báo cáo khám sức khỏe.

Trong một group chat với hội anh em chí cốt, anh ta nhận xét về tôi thế này: “Sinh viên đại học mà, trẻ trung, sạch sẽ, lại còn rẻ. Tháng cho 5.000 tệ là xong, tao đi gọi mấy con ‘gà’ kia một nháy đã hơn 5.000 rồi.”

Hóa ra trong mắt anh ta, tôi chỉ đáng giá như vậy.

Anh ta còn khuyên bạn bè mình cũng nên đi bao nuôi một cô sinh viên.

Đọc xong, tôi đột nhiên cất luôn cái ý định chia tay.

Bởi vì tôi nhìn thấy số dư trong ví WeChat của anh ta là 18.569.873,08 tệ.

Tôi dụi mắt đếm đi đếm lại ba lần, đúng là con số 8 chữ số . Có nằm mơ tôi cũng không dám mơ thấy số tiền lớn đến thế.

Thế là tôi tiếp tục ở bên anh ta.

Tôi thường xuyên lấy cớ bố mẹ ốm đau cần tiền. Chắc anh ta thấy vài vạn tệ chẳng đáng là bao nên cũng sảng khoái chuyển khoản cho tôi, nhưng tuyệt nhiên không chịu tăng tiền sinh hoạt phí hàng tháng.

May sao ông trời thương tôi, anh ta bị tai nạn giao thông.

Tai nạn khá nghiêm trọng. Bác sĩ bảo anh ta bị thương phần dưới, chưa chắc đã “lên” được nữa, và quan trọng nhất là: mất đi khả năng sinh sản.

Bác sĩ nói chuyện với anh ta trong phòng bệnh, còn tôi thì đứng ngoài nghe lén được.

Trong thời gian chăm sóc anh ta ở viện, tôi đã diễn vai một cô thôn nữ chân chất, thật thà, ngây thơ không chút tâm cơ một cách vô cùng xuất sắc.

Anh ta cảm động rơi nước mắt.

Thế là tăng tiền tiêu vặt cho tôi lên 2 vạn tệ/tháng .

Đúng là cái đồ keo kiệt bủn xỉn.

Sau khi xuất viện, anh ta nóng lòng cầu hôn tôi, còn rào trước rằng anh ta là người theo chủ nghĩa DINK , hỏi tôi có chấp nhận được không.

Tôi nhìn anh ta với ánh mắt long lanh đầy tình yêu, gật đầu cái rụp.

Thế là chúng tôi kết hôn.

Chồng tôi thực sự rất cảm động. Anh ta tổ chức cho tôi một đám cưới hoành tráng, vung tay đưa luôn 99 vạn tệ tiền sính lễ.

Tất nhiên, tôi đút túi riêng toàn bộ. Bố mẹ tôi mà mong xơ múi được đồng sính lễ nào của tôi á? Mơ đi.

Năm hai đại học, tôi gặp một cậu đàn em cực kỳ, cực kỳ đẹp trai.

Chúng tôi yêu nhau, và tôi lỡ có thai.

Đúng dịp chồng tôi phải ra nước ngoài công tác một năm, bụng tôi lại chưa lộ. Thế là nhân lúc anh ta vắng nhà, tôi về quê đẻ đứa con trai đầu lòng – tức “cậu em trai lớn” của tôi.

Chỉ tốn chút tiền, thằng bé đã đàng hoàng nằm gọn trong sổ hộ khẩu của bố mẹ tôi.

Bố mẹ tôi vốn vô dụng, chỉ đẻ được tôi và chị gái. Sống ở làng bị người ta cười chê không ngóc đầu lên nổi. Nay tự dưng có đứa con trai, hai ông bà mừng đến mức không biết đường nào mà lần.

Tôi báo “tin vui” này cho chồng. Chồng tôi cũng gửi lời chúc mừng, còn hào phóng gửi luôn tiền quà ra mắt “em vợ”.

Từ đó, tôi chính thức bước lên con đường làm “chị gái cuồng em trai”.

Tôi mua một căn chung cư cũ gần trường đại học, để tên “em trai lớn”. Đến lúc chồng tôi biết chuyện thì tôi đã thanh toán xong xuôi rồi.

Trước đó anh ta đưa cho tôi một cái thẻ có 2 triệu tệ. Tôi bù thêm chút tiền tiết kiệm của mình, đập hết vào mua nhà cho thằng bé.

Chồng tôi tức giận chất vấn: “Em trai em thì cũng chỉ là em trai, em có cần phải vung tay quá trán cho nhà đẻ thế không?”

Tôi cũng giả vờ nổi cáu: “Em trai là chỗ dựa của em, là sự tự tin của em ở nhà đẻ! Sau này lỡ anh ức hiếp em, thì em trai sẽ là người chống lưng cho em! Nhà mình lại không có con trai, em đối xử tốt với em trai em một chút thì có sao?!”

“Mình đối xử tốt với nó, sau này nó còn thân với mình hơn cả bố mẹ em! Bố mẹ em già cả rồi, anh bảo ông bà nuôi con trai kiểu gì? Chẳng phải là trách nhiệm của người làm chị như em sao!”

“Em vì anh mà hy sinh không sinh con rồi, anh còn muốn em thế nào nữa? Em thương em trai em cũng chỉ vì thấy nó đáng yêu, muốn cảm nhận chút tình thân gia đình thôi mà!”

Chắc câu “nhà mình không có con trai” đã đâm trúng tim đen của chồng tôi, cuối cùng anh ta im lặng không nói gì nữa.

Thế là bố mẹ tôi bế thằng “em trai” đến sống gần trường đại học của tôi. Bình thường tôi đi học, tan học lại tạt qua chơi với thằng bé.

Sau này chồng tôi đi công tác về, bố mẹ tôi bế thằng bé dọn thẳng vào nhà chồng tôi ở luôn. Nhà chồng tôi là biệt thự, ở thì thoải mái, chỉ tội lúc tôi đi học phải lái xe mất hơn 20 phút, hơi xa.

Được cái lợi là, qua quá trình sống chung, tình cảm giữa chồng tôi và “em trai” ngày càng sâu đậm. Tôi bỏ ra chút tiền lẻ mua đồ cho thằng bé, anh ta chẳng hé răng phàn nàn nửa lời, ngược lại chính anh ta còn khuân về cả đống đồ chơi đắt tiền cho nó.

Còn về cậu học đệ đẹp trai kia, gia thế nhà cậu ta khá khủng. Vì trót tính kế người ta nên tôi không dám dây dưa nữa, cắt đứt liên lạc luôn.

Chồng cho rằng tôi là đứa “cuồng em trai”. Bởi vì tôi dốc hết tâm can cho “em trai lớn”, dùng tiền của anh ta để chạy hộ khẩu Bắc Kinh cho thằng bé, mua thêm một căn nhà nữa, còn làm hẳn một cái thẻ ngân hàng riêng để gửi tiền cho nó.

Nhưng chồng tôi cũng nhắm mắt làm ngơ, vì bây giờ anh ta có tự tin như trước nữa đâu.

Anh ta… yếu lắm rồi.

Hồi trước rặn mãi cũng được 3 phút. Bây giờ thì đến đứng lên cũng khó.

Thời gian đếm bằng giây, chưa đầy 1 phút.

Mà tôi thì đang độ tuổi xuân sắc phơi phới. Đôi khi thấy anh ta vô dụng quá, tôi đâm ra cáu kỉnh. Ngoài việc trét được đầy nước bọt lên mặt tôi ra thì lão còn làm ăn được mẹ gì nữa đâu?

Có lẽ vì muốn bù đắp những thiệt thòi về mặt “sinh lý” của tôi, nên anh ta chẳng ý kiến gì việc tôi cuồng em trai cả.

Càng trưởng thành, nhu cầu của tôi càng cao. Nhưng chồng thì không đáp ứng nổi. Sự đòi hỏi của tôi khiến anh ta thấy mất mặt, thế là anh ta lại xin đi công tác nước ngoài.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)