Chương 4 - Sự Thật Bị Che Giấu Trong Gia Đình
Steve sắp phải rời Trung Quốc. Anh ấy bảo tôi đi cùng anh. Thậm chí nếu tôi không nỡ xa gia đình, anh bảo có thể đưa tất cả đi cùng.
Tôi thực sự rung động.
Steve còn nói, sang bên đó tôi có thể đi học tiếp. Tôi từng kể với anh rằng ngày xưa nhà nghèo không có tiền học năng khiếu, lên đại học mới phát hiện ra mình thích vẽ. Anh bảo bên đó có rất nhiều triển lãm tranh, tôi có thể đi khắp châu Âu để xem, và anh sẽ luôn đồng hành cùng tôi.
Tôi cảm nhận được Steve thực sự yêu tôi.
Trước đây, dù là cậu học đệ đẹp trai, hay anh chàng làm ngân hàng sành sỏi, hay ông chồng đại gia, bọn họ đều chỉ thích tôi ở điểm: Não trống rỗng, trong lòng chỉ có họ, những thứ khác họ chả quan tâm.
Trước đây tôi từng bảo muốn làm hot Tiktoker, chồng tôi phản đối ngay lập tức, bảo phụ nữ xuất đầu lộ diện làm anh ta mất mặt. Lúc đó tôi cũng tiếc, tôi nghĩ nếu mình làm thì giờ đã kiếm được ốm tiền rồi. Nhưng tôi không dám đánh cược, vì sợ chồng cắt luôn tiền tiêu vặt.
Tôi muốn đi theo Steve, nhưng lại sợ rủi ro. Lỡ chia tay Steve, thì ai sẽ trả cái hóa đơn khổng lồ cho cả nhà tôi đây? Bọn Tây chuộng yêu đương tự do, hết yêu là đường ai nấy đi ngay. Lúc đó cả nhà tôi chắc cạp đất mà ăn.
Hơn nữa tiếng Anh tôi rất kém, sang đó bất đồng ngôn ngữ. Bố mẹ tôi chắc chắn không chịu ra nước ngoài, một mình tôi làm sao chăm được mấy đứa nhỏ…
Nói chung, chuyện với Steve coi như vô vọng.
Tôi còn chưa dám mở miệng hỏi xem anh ấy có sẵn sàng bao nuôi “hai cậu em trai” của tôi không nữa. Tình yêu có đẹp đến mấy, rơi vào thực tế cơm áo gạo tiền cũng không biết đối phương sẽ phản ứng thế nào.
Đang lúc tôi giằng xé nội tâm, thì chồng tôi đề nghị ly hôn.
Lý do là… cô tiểu tam của anh ta có bầu rồi.
2
Chồng tôi nhìn tôi với khuôn mặt rạng rỡ, hưng phấn đến mức tay chân múa may: “Vợ ơi, anh xin lỗi, cô ấy có thai rồi. Anh cũng hết cách, em yên tâm, anh sẽ bồi thường cho em đàng hoàng…”
Tôi suýt thì hét toáng lên vì sung sướng.
Nhưng tôi lập tức nhận ra làm thế thì chẳng có lợi lộc gì, nên vội nặn ra vẻ mặt đau khổ tột cùng: “Anh từng nói anh theo chủ nghĩa DINK mà?”
Chồng tôi gãi mũi ngượng ngùng: “Thì đây là vỡ kế hoạch ngoài ý muốn. Đâu thể bỏ đi được? Đó là một sinh mệnh nhỏ bé mà. Vợ à, sống ở đời phải có lòng lương thiện chứ.”
Tôi lùi lại một bước, bộ dạng như bị đả kích nặng nề: “Rõ ràng anh nói không muốn có con, nếu anh muốn có, em cũng có thể đẻ cho anh được mà. Tại sao anh lại ra ngoài tìm người khác?”
Một tia chột dạ lóe lên trong mắt chồng tôi. Hehe.
Chỉ là không biết cái thai đó có phải của lão thật không, hay con nhỏ kia lại kiếm bừa thằng nào đó cắm sừng lão.
Chồng tôi bắt đầu mất kiên nhẫn: “Mấy năm nay, cả nhà em tiêu của anh bao nhiêu tiền, em còn chưa thấy đủ à? Hai đứa em trai em, cái gì cũng đòi đồ xịn nhất. Anh vất vả kiếm tiền lại đi làm lợi cho người ngoài, em nghĩ trong lòng anh dễ chịu chắc?”
Tôi trừng mắt không thể tin nổi: “Chúng ta là người một nhà! Anh… anh dám nói gia đình em là người ngoài? Sao anh có thể nói những lời tuyệt tình như thế?”
Chắc thấy mình hơi quá lời, chồng tôi dịu giọng: “Nói chung là đứa bé này anh nhất định phải giữ lại, mấy chuyện khác em đừng nói nữa.”
Tôi rụt rè, dè dặt hỏi: “Chồng ơi… vậy anh bế đứa bé về đây nuôi đi, em sẽ coi nó như con đẻ của mình. Có được không anh?”
Anh ta tròn mắt kinh ngạc nhìn tôi: “Em bằng lòng á? Em không muốn ra ngoài tìm một người đàn ông tử tế để đẻ con của chính mình sao?”
Tôi lắc đầu, khuôn mặt tràn ngập bi thương và tuyệt vọng: “Từ nhỏ em đã thấy bố mẹ vì cố đẻ con trai mà chịu bao cay đắng, bị người ta khinh bỉ. Em sợ lắm rồi, cả đời này em không bao giờ muốn tự đẻ con. Nên hồi đó anh bảo không muốn sinh con, em mới đồng ý ngay. Nhưng nhà mình không có trẻ