Mẹ tôi xưa nay luôn là người rộng lượng, ngay cả khi bố tôi ngoại tình bà cũng chẳng buồn so đo tính toán.
Dù sao thì phần cổ phần bố tôi để lại cho bà, cùng với căn biệt thự riêng ông tặng tôi, từ lâu đã đủ để hai mẹ con sống một đời an ổn.
Mỗi năm khi nhận được tiền chia cổ tức, mẹ lại xoa đầu tôi, nói: “Sau này chọn người yêu, nhất định phải chọn người khiến con bớt lo nghĩ.”
Vậy nên tôi đã gả cho người đàn ông được xem là cứng rắn và chính trực nhất trong quân khu — đội trưởng đặc chiến Lục Minh Húc.
Sau kỳ tuyển đặc biệt, tôi thuận lợi gia nhập đội nhỏ dưới quyền anh, trở thành một đặc chiến binh.
Năm đầu tiên, đội dùng hình thức rút thăm để phân công nhiệm vụ nguy hiểm. Hai que thăm, một dài một ngắn, tôi rút trúng que ngắn, bị phái đến biên giới nằm vùng trong tổ chức khủng bố.
Năm thứ hai, tôi vẫn rút trúng thăm ngắn, nhiệm vụ là phản khủng xuyên biên giới, triệt phá điểm liên kết giữa trùm ma túy và phần tử khủng bố.
Năm thứ ba, tôi nhìn mảnh thăm ngắn quen thuộc trong tay — lần này là thâm nhập rừng rậm, xóa sổ một băng nhóm buôn lậu vũ khí đã âm thầm tuồn hàng ra nước ngoài suốt nhiều năm.
Nhưng trong lúc tôi đang thi hành nhiệm vụ, mẹ tôi và cậu em trai mới ba tuổi lại chết trong một vụ đánh bom trả thù của bọn khủng bố, máu thịt be bét, ngã gục ngay trước mắt tôi.
Bình luận