Chương 3 - Sự Lựa Chọn Của Trái Tim

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ông Đào lấy bảng điểm của tôi từ trường cũ ra, hơi kinh ngạc nói: “Hân Hân, thành tích trước đây của con rất tốt đấy!”

Bà Đào tự hào ngẩng đầu: “Đương nhiên rồi, cũng không xem con bé là con gái của ai.”

Ông Đào cưng chiều cười, đưa tay múc canh cho bà Đào, dịu giọng mở miệng: “Hân Hân, chúng ta đã xem mấy trường, muốn nghe ý kiến của chính con.”

Bà Đào dừng đũa, hơi lo lắng nói: “Bảo bối Hân, con không cần có bất kỳ áp lực nào. Chúng ta không cần con tranh hạng nhất khối gì cả, chỉ hy vọng con có thể đi quen thêm bạn mới. Đương nhiên, tiền đề của tất cả những điều này là ý muốn của con. Nếu con muốn đi, chúng ta sẽ đi. Nếu con cảm thấy chưa chuẩn bị xong, chúng ta sẽ ở nhà bên con thêm một thời gian.”

Tôi nhìn họ, hốc mắt hơi nóng lên.

Trước đây ở nhà họ Trần, đi học đối với tôi là từng cuộc sàng lọc tàn khốc.

Ông Trần là học sinh ưu tú, vẫn luôn tự hào vì mình xuất thân nghèo khó mà thành người tài. Sau khi đưa tôi về nhà họ Trần, gần như ngày nào ông cũng kiểm tra bài vở của tôi.

Thời khóa biểu mỗi ngày của tôi được xếp kín mít, giáo viên dạy thêm đến nhà không ngớt. Có mấy lần tôi học đến chảy máu mũi cũng không dám dừng. Giáo viên dạy thêm thật sự không nhìn nổi, lên tiếng cầu xin giúp tôi.

“Đứa trẻ đâu phải máy học. Cường độ học tập như vậy, người lớn còn không chịu nổi, vẫn nên để con bé nghỉ một chút đi.”

“Nghỉ cái gì?” Ông Trần nhíu mày trong cuộc gọi video, mất kiên nhẫn nói: “Nền tảng của nó vốn đã kém bạn cùng tuổi quá nhiều. Bây giờ không tranh thủ thời gian đuổi kịp, chẳng lẽ sau này làm con sâu gạo ăn không ngồi rồi? Học tiếp!”

Không lâu sau, giáo viên đó bị sa thải.

Tôi hít sâu một hơi, nhận bát canh ông Đào đưa cho, nhìn vào ánh mắt dịu dàng của họ.

“Con muốn đi học.” Tôi khẽ nói.

“Tốt quá!” Bà Đào kích động ôm tôi vào lòng, như muốn truyền niềm vui này cho tôi không giữ lại chút nào.

Ông Đào cũng cười. Bàn tay rộng rãi của ông nhẹ nhàng phủ lên đỉnh đầu tôi, xoa xoa tóc tôi: “Được, vậy lát nữa chúng ta đi chọn trường.”

Không có điều kiện dài dòng, không có lời đe dọa “thi không được hạng nhất thì hủy bữa tối”, cũng không có kỳ vọng nặng nề “nhất định phải toàn điểm ưu tú”.

Lần nhập học này nhẹ nhàng đến mức khiến tôi có thể yên tâm nuốt thức ăn trong miệng.

08

Chuyện đi học đã quyết định xong.

Bà Trần gửi thiệp mời đến nhà họ Đào, bà sắp tổ chức sinh nhật.

“Bà ta là nữ hoàng Anh à? Sao năm nào sinh nhật cũng phải làm rình rang vậy?” Bà Đào nhíu mày, vừa lẩm bẩm vừa đưa lại thiệp mời cho mẹ Triệu.

“Đúng vậy, sinh nhật của bà Trần khiến ai cũng đau đầu.” Mẹ Triệu bất lực cười.

Bà và dì Lưu nhà họ Trần là đồng hương, thường nghe dì Lưu than phiền chuyện nhà họ Trần.

Ở nhà họ Trần, sinh nhật của bà Trần là chuyện quan trọng hàng đầu.

Trước đây vì buổi tiệc sinh nhật đó, tôi phải bắt đầu chuẩn bị trước một tháng, học thuộc lời chúc dài dòng, càng chăm chỉ luyện piano hơn, ngay cả dáng đi cũng bị nghiêm khắc chỉnh sửa.

Mà bây giờ, tôi nhìn tấm thiệp mời kia, chỉ cảm thấy như đã là chuyện của kiếp trước.

“Bảo bối Hân?” Giọng bà Đào cắt ngang hồi ức của tôi. Bà lo lắng sờ trán tôi, khẽ nói: “Có phải trong người không thoải mái không?”

Tôi lắc đầu, nhìn vào ánh mắt quan tâm của bà, bình tĩnh nói: “Con không sao, đừng lo.”

Bà Đào thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới chậm rãi nói: “Tiệc sinh nhật nhà họ Trần, nếu con không muốn đi, chúng ta sẽ từ chối. Dù sao kiểu trường hợp này vốn cũng chẳng có gì thú vị.”

“Con có thể đi, không sao ạ.” Tôi nói.

Bà Đào hơi sửng sốt.

“Trong tiệc sinh nhật của bà Trần, mỗi năm đều mời các doanh nhân có qua lại kinh doanh mật thiết với ông Trần. Đây cũng là một cơ hội mở rộng kinh doanh cho nhà họ Đào chúng ta.” Tôi mỉm cười đưa ra đáp án.

Bà Đào dường như không ngờ tôi sẽ trả lời như vậy. Sự lo lắng trong mắt bà dần biến thành nụ cười vui mừng.

“Hân Hân, con hiểu chuyện quá.”

Bà đưa tay ôm tôi, trong giọng nói mang theo mấy phần kiêu ngạo lười biếng: “Con không cần suy nghĩ nhiều như vậy cho nhà họ Đào. Nhà họ Trần chỉ là nhà thầu của một mảng kinh doanh rất nhỏ của nhà họ Đào. Dù tuyệt giao cũng chẳng có tổn thất gì. Con là con gái cô, dù ở đâu, ai cũng đừng hòng để con chịu ấm ức.”

Mấy ngày sau, tiệc sinh nhật của bà Trần diễn ra đúng hẹn.

Để thể hiện tài lực, nhà họ Trần cố ý chọn địa điểm ở trang viên tư nhân cao cấp nhất.

Tôi đi theo bà Đào vào đại sảnh, nhìn chiếc đèn chùm pha lê rực rỡ chói mắt, không kìm được hít vào một hơi lạnh.

“Đừng ngưỡng mộ, đây là trang viên nhà mình.”

Bà Đào nghiêng người ghé tai tôi, cười nói nhỏ với tôi.

Tôi bị thực lực của nhà họ Đào làm chấn động, đứng yên tại chỗ nhìn quanh bốn phía, vẫn lộ ra vẻ khó tin.

“Nhà chúng ta thật sự là… khiêm tốn.”

Bà Đào nghe lời tôi, tinh nghịch làm động tác “im lặng”.

Bà Trần vẫn như trước, mặc lễ phục cao cấp lộng lẫy, gương mặt đầy nụ cười xoay vòng trong đám đông.

09

“Bà Đào, bà có thể đến thật sự khiến nhà chúng tôi rạng rỡ quá!” Bà Trần bước tới, nhiệt tình nắm tay bà Đào, ngay sau đó ánh mắt rơi xuống người tôi, giả vờ kinh ngạc che miệng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)