Tôi được ông Trần và bà Trần đưa ra khỏi cô nhi viện.
Trong quá trình đó, bà Trần nhiều lần bày tỏ rằng thật ra bà thích một cô bé khác hơn.
Cô bé ấy tên là Nguyệt Nguyệt, tính cách vui vẻ, đa tài đa nghệ.
“Chồng à, trong đầu em toàn là gương mặt tươi cười của đứa bé đó. Hay là chúng ta vẫn chọn Nguyệt Nguyệt đi.”
Bà Trần không quyết định được, bèn hỏi ý kiến ông Trần.
Ông Trần cưng chiều nói: “Đứa trẻ hoạt bát như vậy không lo không có người nhận nuôi, hơn nữa đứa quá ồn ào sẽ khiến em mệt. Đứa này yên tĩnh hơn.”
“Vậy được rồi.”
Trong tiếng thở dài đầy do dự của bà Trần, tôi được đưa về nhà.
Tôi ở nhà họ Trần nửa năm, bà Trần thật sự nhớ Nguyệt Nguyệt, bèn bàn với ông Trần đổi tôi về lại.
“Hân Hân, mẹ thật sự không quên được ánh mắt hụt hẫng khi Nguyệt Nguyệt nhìn mẹ lúc đó. Con hiểu chuyện như vậy, nhất định sẽ thông cảm cho mẹ, đúng không?”
Đúng vậy, tôi vẫn luôn rất hiểu chuyện.
Vậy nên tôi bị nhà họ Trần trả về cô nhi viện.
Nguyệt Nguyệt vui vẻ ôm chặt lấy bà Trần không chịu buông, nụ cười ngọt ngào như thể có thể chữa lành mọi thứ.
Cô ta đắc ý nhìn tôi, nhân lúc mọi người không chú ý, làm mặt quỷ với tôi.
“Đồ hề không ai cần, lần này lại là cô thua rồi.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận