Chương 2 - Sự Lựa Chọn Của Trái Tim
Chưa từng có ai nói với tôi những lời như vậy, giống như tôi chỉ cần có thân phận con gái, là có thể có được tư cách được yêu thương.
“Là anh quá nóng vội. Vợ nói đúng, Hân Hân là con gái của chúng ta, bất kể là ai cũng không được để con bé chịu chút ấm ức nào.” Ông Đào đau lòng ôm lấy bà Đào và tôi. Vòng tay ấm áp rộng lớn của ông giống như một bến cảng an toàn.
Ông Đào nói: “Chúng ta là người một nhà, mãi mãi sẽ kiên định đứng về phía con.”
Tôi nhịn không rơi nước mắt, đưa tay lau vệt nước mắt của bà Đào, nghiêm túc nói: “Cảm ơn cô chú.”
Cảm ơn cô chú đã để con cảm nhận được yêu thương.
05
Nhà họ Đào chuẩn bị cho tôi hai căn phòng.
Một căn cổ điển, một căn hiện đại.
Người thiết kế lại trái ngược nhau, bà Đào thiết kế căn hiện đại, ông Đào thiết kế căn cổ điển.
Tôi yên lặng đứng bên cạnh nhìn căn phòng.
“Hân Hân, hai căn phòng này là món quà chúng ta tặng con. Con có thể thích cổ điển, cũng có thể thích hiện đại. Chúng ta còn đặc biệt để trống một căn phòng dưới lầu cho con, sau này khi con có phong cách mình thích, mặc con tự thiết kế.”
Ánh mắt bà Đào dịu dàng dừng trên người tôi, khẽ nói: “Con không cần thay đổi sở thích của mình để chiều lòng bất kỳ ai, dù là chúng ta cũng vậy.”
Tôi ngẩn ngơ nhìn bà, hốc mắt bỗng hơi nóng lên.
Hình như họ không định cắt tỉa tôi thành dáng vẻ mà họ muốn, mà là cho tôi một mảnh đất, để tôi trưởng thành thành dáng vẻ của chính mình.
“Vậy… con có thể ở căn này trước không?” Tôi hít sâu một hơi, đi đến cửa căn phòng cổ điển thanh nhã kia.
Bà Đào lập tức cười, trong mắt lóe lên ánh sáng rất sáng. Bà nói: “Đương nhiên rồi. Nếu con ở chán, bất cứ lúc nào cũng có thể đổi. Trong ngôi nhà này, con mãi mãi có không gian lựa chọn.”
Vợ chồng nhà họ Đào không có những lời ngọt ngào cố ý, cũng không có động tác cơ thể khoa trương, nhưng sự ăn ý và bao dung chảy trong không khí ấy lại khiến người ta chấn động hơn bất kỳ lời nói nào.
Trước đây ở nhà họ Trần, trong những buổi tiệc của bà Trần, tôi từng gặp rất nhiều cặp vợ chồng bằng mặt không bằng lòng.
Ngay cả ông Trần và bà Trần, cặp vợ chồng nổi tiếng ân ái trong giới, cũng sẽ vì một chuyện vụn vặt mà chỉ trích nhau, mỉa mai châm chọc nhau.
Bà Trần thích màu hồng, thậm chí phòng làm việc của ông Trần cũng là màu hồng. Ngày nào bà cũng yêu cầu ông Trần đeo đủ loại cà vạt màu hồng.
Ông Trần trước khi ra ngoài thì đeo cà vạt màu hồng bà Trần thích, ra khỏi cửa lại tháo xuống.
Có một lần bị bà Trần phát hiện khi mang bữa trưa đến công ty, bà làm loạn một trận trong công ty, đi khắp nơi tuyên bố ông Trần không yêu bà nữa.
Ông Trần không chịu nổi, trách bà: “Em vô lý cũng phải có chừng mực chứ!”
Tôi từng cho rằng hôn nhân của người lớn chính là sự nhẫn nhịn không hồi kết, yêu chính là biến đối phương thành dáng vẻ mình muốn.
Nhưng ông Đào và bà Đào hình như không phải như vậy.
06
Sau khi ổn định chỗ ở, nhà họ Đào không vội đưa tôi đến trường học.
Bà Đào là họa sĩ kiêm nhà thư pháp, thường dẫn tôi đến các buổi giao lưu nghệ thuật.
Ông Đào dù bận đến đâu, cuối tuần cũng sẽ dành thời gian đi dạo cùng chúng tôi.
Có một lần ở công viên, tôi nghe thấy tiếng vĩ cầm, quay đầu nhìn rất lâu.
Ngày hôm sau bà Đào đã dẫn tôi đến cửa hàng đàn.
Bà cụ kéo đàn vừa khéo cũng ở đó. Bà dạy tôi cầm vĩ, nghe tôi kéo mấy nốt rồi quay đầu nói với bà Đào: “Đứa trẻ này có thiên phú, tôi bằng lòng dạy con bé.”
Bà Đào không lập tức đồng ý, bà ngồi xổm xuống hỏi tôi trước: “Hân Hân, con muốn học không?”
Tôi không trả lời ngay.
Tôi từng học piano ở nhà họ Trần.
Khi đó bà Trần từng khoe khoang trước mặt mọi người, nói rằng trong vòng nửa năm tôi có thể thi đến cấp mười.
Sau đó ngày nào bà cũng nhìn chằm chằm tôi luyện tập. Một ngày tám tiếng, tôi luyện đến mức tay run, nhìn thấy phím đàn là sợ.
Bà Trần không biết, kỳ thi cấp piano một năm chỉ có hai cơ hội thi. Tuy cho phép nhảy cấp, nhưng thí sinh đăng ký lần đầu không được vượt quá cấp ba.
Bà mất mặt trước các phu nhân nhà giàu, vậy nên mới nhớ ra phải đổi một đứa trẻ khác từ cô nhi viện về nhận nuôi.
“Con bằng lòng học.” Tôi khẽ nói: “Nhưng không cần thi cấp, có được không?”
Bà Đào nắm lấy tay tôi: “Ai quy định học rồi thì phải thi cấp? Con bằng lòng học là vì con thích, không phải vì phải chứng minh điều gì.”
Tôi gật đầu.
Từ đó về sau, mỗi tuần ba lần, bà Đào đưa tôi đến cửa hàng đàn.
Bà cụ không dạy các bản nhạc thi cấp, không ép tôi học thuộc bản nhạc, chỉ bảo tôi nhắm mắt lắng nghe, rồi đặt tay lên dây đàn.
Nguyệt Nguyệt cũng học ở cửa hàng đàn này.
Cô ta từng học piano, vĩ cầm, múa, vẽ tranh. Những thứ bà Trần chọn cho cô ta đều là “hạng mục cao quý”, nhưng cô ta không học được lâu thứ nào.
Luyện đàn thì chê đau tay, múa thì chê mệt, vẽ tranh thì chê ngồi không yên.
Mỗi lần cô ta nổi cáu, bà Trần đều ở bên cạnh hòa giải: “Trẻ con mà, tiếp xúc nhiều một chút, lớn lên sẽ ổn thôi.”
07
Chuyện học đàn tiến triển rất thuận lợi.
Ông Đào và bà Đào bắt đầu bàn với tôi rằng đã đến lúc nên vào trường học rồi.