Chương 2 - Sống Như Một Linh Hồn
Bà nhận ra cái ốp điện thoại đó.
Là mẫu tôi tặng bà vào sinh nhật năm ngoái — khi đó bà chê xấu, thế là tôi tự dùng.
Bà nhặt mảnh màn hình vỡ lên.
Suốt đường đi, bà nắm chặt trong tay.
Lúc về đến nhà, lòng bàn tay bà toàn máu, mảnh kính vỡ cắm vào da thịt.
Bà không khóc.
Bà đứng ở cửa, thay giày, đi vào phòng khách.
Anh tôi đang ngồi đợi trên sofa.
Hai người nhìn nhau.
Mẹ tôi đặt mảnh màn hình vỡ lên bàn trà.
“Báo cảnh sát.”
Bà chỉ nói hai chữ.
Anh tôi cầm điện thoại lên.
Hai giờ bốn mươi sáng, hai cảnh sát đến.
Họ ghi nhận thông tin, rồi trích xuất camera quanh con hẻm.
Hình ảnh camera rất mờ, nhưng vẫn có thể nhìn thấy:
Sáu giờ mười hai phút tối, một tấm bảng quảng cáo ngoài trời rơi khỏi tường tầng ba.
Đập thẳng vào đầu một người đi đường.
Người đó ngã xuống.
Vài phút sau có người gọi 120.
Người được đưa tới bệnh viện trung tâm.
Cảnh sát kiểm tra ghi chép tiếp nhận cuộc gọi, khớp.
“Tối hôm đó lúc sáu giờ hai mươi tám phút, khoa cấp cứu bệnh viện trung tâm tiếp nhận một nam giới hai mươi hai tuổi bị chấn thương nặng ở đầu. Sau cấp cứu, tim đã đập trở lại. Hiện đang ở ICU, trong tình trạng hôn mê sâu.”
Mẹ tôi ngồi trên sofa, nghe xong đoạn đó.
Bất động.
Anh tôi đứng bên cạnh, tay buông thõng, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Cảnh sát nhìn tình trạng hai người họ, cẩn thận bổ sung một câu:
“Người vẫn còn sống, chỉ đang hôn mê. Mọi người có thể đến bệnh viện—”
“Nó chưa chết?”
Mẹ tôi đột nhiên mở miệng.
Cảnh sát sững ra:
“À, hiện tại dấu hiệu sinh tồn ổn định, nhưng—”
Mẹ tôi bật dậy.
“Chưa chết là được.”
Bà kéo áo khoác dính bùn trên người xuống, quay người lên tầng.
Ba phút sau bà đi xuống.
Đã thay quần áo, bàn tay quấn băng gạc, kéo theo một cái vali.
“Đi.”
“Đi đâu?” anh tôi hỏi.
“Bệnh viện. Con lái xe.”
“Còn bố—”
Mẹ tôi sững lại một giây.
Bà quay đầu nhìn màn hình giám sát.
Trong khung hình, không biết bố tôi đã tỉnh từ lúc nào. Ông ngồi bên mép giường, yên lặng nhìn camera.
Mẹ tôi đi tới trước bộ đàm, nhấn nút.
“Trình Thâm.”
“Ừ.”
“Thằng hai xảy ra chuyện rồi, đang ở bệnh viện. Tôi đi thăm nó.”
“Được.”
“Tôi không ở nhà, ông ở nhà một mình. Không được ra ngoài, không được đụng dao, không được leo cửa sổ. Nghe chưa?”
Bố tôi im lặng hai giây.
“Tôi đi cùng mọi người.”
“Không được.”
“Mạn Mạn.”
Ông gọi tên thân mật của mẹ tôi.
Ngón tay mẹ tôi dừng lại trên nút bộ đàm.
“Tôi không điên.” Bố tôi nói, “Ít nhất bây giờ tôi không điên. Để tôi đi nhìn nó.”
Mẹ tôi siết chặt nút bấm, rất lâu.
“Ông thề không phát bệnh.”
“Tôi thề.”
“Lần trước ông cũng nói vậy, rồi ông đứng trong siêu thị chào kiểu quân đội với cái tủ đông.”
“… Lần đó tình hình đặc biệt.”
Anh tôi đứng cạnh khẽ nói:
“Mẹ, để bố đi đi.”
Mẹ tôi hít sâu một hơi.
Bà đi tới sảnh, lấy một cái hộp khóa mật mã trên nóc tủ xuống.
Mở ra, bên trong xếp ngay ngắn toàn bộ giày của bố tôi.
Bà chọn một đôi giày thể thao, đặt ở cửa.
Rồi mở cửa phòng bố tôi.
Cánh cửa đó, bình thường chỉ có tôi có chìa khóa.
Mẹ tôi có chìa dự phòng, nhưng bà chưa bao giờ tự mở, toàn bảo tôi đi.
Hôm nay bà tự mở.
Khoảnh khắc cửa mở ra, bố tôi đã ăn mặc chỉnh tề đứng ở cửa.
Hai người nhìn nhau một giây.
Mẹ tôi quay người đi.
Bố tôi đi theo phía sau.
Khi đi qua bàn trà, bố tôi nhìn thấy bó hoa baby mà anh tôi ném ở góc bàn.
Ông cúi xuống nhặt lên, phủi phủi lớp giấy gói nhăn nhúm.
“Cầm làm gì?” mẹ tôi quay đầu hỏi.
“Mang cho thằng hai. Trong bệnh viện trắng quá, phải có chút màu sắc.”
Mẹ tôi há miệng.
Không nói gì.
Ba người ra khỏi nhà.
Tôi bị bỏ lại trong nhà.
Phòng khách trống không, đèn bếp vẫn sáng.
Bốn đĩa đồ ăn trên bếp đã nguội hẳn.
Trong mười sáu khung hình camera, mười lăm cái đang quay những căn phòng trống rỗng.
Chỉ còn một cái — camera ở cửa, ghi lại bóng lưng ba người chui vào xe.
Đèn hậu xe sáng lên một chút, rồi biến mất ở đầu hẻm.
Tôi bay giữa phòng khách.
Muốn đi theo.
Bị một bức tường vô hình bật ngược lại.
Được thôi.
Tôi chết rồi — không đúng, hôn mê rồi — mà vẫn không ra khỏi cái nhà này được.
Trò đùa số phận dành cho tôi, đúng là rất hợp phong cách bảng tuyên truyền sức khỏe tâm thần.
Chương 5
Sau khi họ rời đi, căn nhà yên tĩnh đến bất thường.
Tôi một mình bay lơ lửng giữa không trung.
Chính xác mà nói, một con ma.
Tôi thử ngồi xuống sofa, kết quả xuyên thẳng qua mông chìm vào gạch lát sàn.
Tôi thử mở tivi, tay xuyên qua điều khiển.
Tôi thử rót cho mình một cốc nước.
Cốc nước không nhúc nhích, tay tôi chẳng khác gì không khí.
Tôi thừa nhận, tôi hơi cuống.
Tôi không biết mình ở bệnh viện đang trong tình trạng thế nào, không biết còn tỉnh lại được không.
Anh tôi lái xe rất bốc.
Mẹ tôi ngồi ghế phụ sẽ liên tục nói “chậm thôi, chậm thôi”.
Bố tôi ngồi ghế sau thì có khả năng đột nhiên tháo dây an toàn rồi nói: “Tôi đến trạm rồi.”
Không có ai quản thì—
Càng nghĩ tôi càng sốt ruột.
Rồi tivi “tách” một tiếng, sáng lên.
Màn hình chớp một cái, dừng ở giao diện xanh.
Tôi ngẩn ra.
Tôi nhìn tay mình.
Lại nhìn tivi.
Chẳng lẽ…