Chương 9 - Sợi Dây Định Mệnh Trong Cung Đình
Trước khi đi, Hỉ công công suy nghĩ một lúc rồi nói với ta:
“Nương nương, người đừng oán bệ hạ. Bệ hạ cũng có nỗi khổ.”
Ta muốn hỏi ngài khổ chuyện gì.
Ngài chẳng phải là người lợi hại nhất thiên hạ sao?
Nhưng ta không hỏi được.
Hỉ công công đợi một lúc lâu, thấy ta không nói gì liền tự mình hỏi:
“Nương nương có lời nào muốn lão nô chuyển cho bệ hạ không?”
Ta suy nghĩ rất lâu mới nói:
“Chuẩn bị cho bệ hạ nhiều kẹo ngọt một chút. Có lẽ ăn rồi sẽ không còn khổ như vậy.”
“Vâng, lão nô nhất định sẽ chuẩn bị thật nhiều.”
Hỉ công công dường như rất vui.
Ngay cả thân hình hơi tròn trịa của ông cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Ta nhìn theo nhưng không vui nổi, thậm chí còn cảm thấy khó chịu.
Nhưng ta không hiểu vì sao.
Tâm trạng ta hơi sa sút.
Nhị ca liền dẫn ta tới hậu hoa viên bắt cá chép, vừa bắt vừa hỏi:
“Tiểu Lan Nhi từ nhỏ đã nghịch ngợm nhất. Mỗi lần không vui đều đuổi theo cá chép trong hồ, nhất định phải ăn vài con mới chịu thôi.”
Nói xong, huynh ấy dùng xiên bắt được một con cá chép lớn, chọc ta cười ha hả.
Ta nhìn xung quanh.
Hầu phủ dường như không thay đổi nhiều, chỉ có cành cây bị cắt đi không ít, còn trồng thêm vài cây đào.
Không hiểu vì sao, ta đột nhiên nhớ đến những khóm lan trước điện Lan Phương.
Từng mảng từng mảng, đẹp vô cùng.
Bệ hạ nói ngài sẽ trồng cho ta rất nhiều hoa lan.
Ngài nói muốn ta mau chóng trở về…
14.
Cha hoàn toàn nhàn rỗi, mỗi ngày đều ở bên ta và mẫu thân.
Ông còn thường xuyên tìm những món đồ thú vị về dỗ ta vui.
Hôm ấy ta nói với mẫu thân:
“Lan Lan không còn là cô nương tốt nữa, không thể phân ưu cho gia tộc.”
Cha hừ một tiếng:
“Nữ nhi của Mạnh Vân Dật ta chính là cô nương tốt nhất trên đời. Cho dù cha phải nuôi con cả đời, cha cũng nuôi nổi.”
Ta bị ông chọc cho vừa khóc vừa cười, kết quả trong mũi còn thổi ra một bong bóng.
Cha nhìn thấy liền cười ha hả.
Cuối cùng, ông nhìn ta, xoa đầu rồi nói:
“Trở về cũng tốt. Trong thời gian con ở trong cung, cha không được nhìn thấy con, lúc nào cũng lo sợ. Vừa sợ con không được sủng ái sẽ bị bắt nạt, lại sợ con quá được sủng ái sẽ mất mạng. Nhưng bệ hạ vẫn luôn giữ con ở tẩm điện, sau đó con lại bị Thái hậu phạt tới lãnh cung. Cha bảo mẫu thân con vài lần dâng thẻ xin vào cung, nhưng đều bị từ chối, trong lòng càng lo lắng hơn. Lần này con bị bệnh, quả thật đã chịu khổ. Nhưng sau này không cần ngày ngày lo sợ nữa. Lan Nhi, cha đã nghĩ kỹ rồi. Lần này con trở về, có lẽ gần như không thể quay lại hoàng cung. Cho dù bệ hạ có lòng, nhưng hoàng hậu và Thục phi chẳng người nào dễ đối phó.”
“Lan Lan hiểu.”
Ta gật đầu.
Khi rời cung, ta đã biết mình không thể trở về nữa.
Ta cũng không muốn trở về.
Hoàng cung ấy lớn đến đáng sợ.
Xung quanh luôn xảy ra những chuyện Hầu phủ chưa từng có.
Ta từng tận mắt nhìn thấy đại cung nữ bên cạnh Thục phi ném một cung nữ nhỏ tuổi xuống hồ.
Sang ngày hôm sau, cái chết ấy lại bị nói thành vô tình trượt chân.
Bệ hạ vậy mà cũng tin.
Ta muốn đứng ra nói sự thật, nhưng bị ma ma giữ chặt.
Đêm hôm ấy, ta không ngủ được.
Mỗi khi nhắm mắt, ta đều nhìn thấy gương mặt trắng bệch của cung nữ kia.
Nàng bóp cổ ta, chất vấn:
“Ngươi rõ ràng đã nhìn thấy, tại sao không nói? Tại sao ngươi không nói?”
Ta muốn nói.
Ta muốn giải thích với nàng.
Nhưng ta không thể phát ra âm thanh.
Ta không dám nghĩ tiếp.
Ta sợ mình lại không ngủ được.
Những ngày này, nhị ca trở nên bận rộn.
Dường như bệ hạ rất coi trọng huynh ấy, không vội để huynh ấy trở về biên cương.
Ta hơi vui.
Ta biết nhị ca rất lợi hại.
Nhưng ta cũng từng nhìn thấy vết sẹo trên cánh tay huynh ấy.
Ta nhìn đến sắp khóc, huynh ấy lại đắc ý nói:
“Lan Lan, muội không hiểu đâu. Đây là huân chương của đại trượng phu bảo vệ giang sơn. Đừng sợ, nhị ca vĩnh viễn bảo vệ Lan Lan.”
Khi ấy ta tưởng chỉ cần nhị ca ở kinh thành thì sẽ không bị thương.
Nhưng ta không biết, những con hổ ở kinh thành đều thích âm thầm cắn người từ phía sau.
15.
Ta trở về Hầu phủ được một tháng.
Thái y ngày nào cũng đến bắt mạch.
Chỉ cần ta có chút khác thường, bọn họ lập tức vô cùng căng thẳng.
Hỉ công công lại càng thường xuyên tới thăm.
Ông mang cho ta một ít món ăn trong cung, còn nói:
“Đây đều là những món nương nương thích ăn. Bệ hạ sợ người trở về Hầu phủ không được ăn sẽ không vui, nên đặc biệt sai lão nô mang tới.”
Ta bảo ông thay mình đa tạ bệ hạ, sau đó cẩn thận ăn.
Không hiểu vì sao, ta hơi muốn khóc.
Đôi khi Hỉ công công còn nói những chuyện ta không hiểu:
“Hôm nay bệ hạ vẽ một bức họa. Người trong tranh chính là Lan phi nương nương. Ngài còn sai lão nô đến điện Lan Phương lấy về rất nhiều hạt giống, trồng đầy khoảng đất trống hai bên Ngự thư phòng và tẩm điện. Ngài nói nương nương thích.”
Ta do dự rất lâu, sau đó hỏi Hỉ công công một vấn đề khiến mình vô cùng khó xử:
“Công công, nếu ta không trở về cung nữa, bệ hạ… có buồn không?”
Ta vừa dứt lời, Hỉ công công lập tức đứng yên, rất lâu không có động tĩnh.
Qua một lúc, ông mới nói: