Chương 10 - Sợi Dây Định Mệnh Trong Cung Đình

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Nương nương, lão nô nhìn bệ hạ lớn lên. Những năm qua ngài luôn dốc hết tâm sức, có thể nói là vô cùng cần mẫn. Nhưng ngài rất khó có được một giấc ngủ ngon. Khoảng thời gian ngủ ngon nhất chính là những ngày người ở trong tẩm điện. Nếu nói thật lòng, lão nô không mong người rời khỏi bệ hạ. Nhưng nhìn hoàn cảnh của người trong hậu cung những ngày qua lão nô cũng không muốn người phải chịu ấm ức.”

Ta đại khái hiểu lời ông.

Ông không muốn ta rời khỏi bệ hạ, nhưng lại lo ta không thể sống nổi trong hậu cung.

Ta hơi ngốc.

Nếu thông minh hơn một chút, chắc chắn ta sẽ không rơi vào tình cảnh khó xử như hôm nay.

Nhưng ta không ngờ những lời mình nói ban ngày lại khiến bệ hạ trèo tường vào Hầu phủ ngay trong đêm, còn bị nhị ca bắt gặp.

Nhị ca khó xử dẫn ngài tới khuê phòng của ta.

Hai người nói chuyện không lớn, nhưng ta chưa ngủ nên vẫn nghe rất rõ.

“Bệ hạ, hai ngày nay nương nương đều ngủ sớm. Hay là ban ngày ngài lại tới thăm?”

“Không sao. Trẫm chỉ muốn tới nhìn nàng một chút. Rời cung một chuyến không dễ, trẫm ngồi một lát rồi đi. Chuyện này ngươi cũng đừng nói với Hầu gia.”

“Vâng, thần hiểu.”

Nhị ca vẫn không dám làm trái ý bệ hạ, cẩn thận đẩy cửa ra.

Kết quả, bệ hạ vừa bước vào phòng đã đối diện với đôi mắt đang mở to của ta.

Bốn mắt nhìn nhau, khung cảnh trở nên hơi xấu hổ.

Bệ hạ là người lên tiếng phá vỡ sự im lặng trước:

“Muộn thế này rồi, Lan phi sao còn chưa ngủ?”

16.

Ta nhìn nam nhân đã lâu không gặp, vành mắt vẫn đỏ lên.

Lúc ấy ta mới phát hiện, cho dù đã rời cung lâu như vậy, ta vẫn nhớ ngài.

Nhớ rất nhiều.

Ngài bước tới, ôm ta vào lòng:

“Sao lại khóc? Có phải chỗ nào không khỏe không?”

“Không có. Bệ hạ đừng triệu thái y nữa. Những ngày này bọn họ ngày nào cũng tới xem thần thiếp.”

Nghĩ đến những vị thái y tuổi tác đã cao kia, ta vội đẩy bệ hạ.

Bệ hạ chỗ nào cũng tốt, chỉ là hơi tùy hứng.

Ngài ôm ta, thở dài rồi hôn nhẹ lên khóe mắt:

“Nếu không khó chịu thì đừng khóc nữa, được không?”

“Vâng.”

Ta cuộn tròn trong lòng ngài một lúc.

Vẫn là mùi hương gỗ thông quen thuộc.

Sau đó ta lùi ra, nói:

“Bệ hạ, hay là ngài lên giường ôm thần thiếp đi? Thần thiếp thấy ngài rất mệt.”

Lời đề nghị hiểu chuyện của ta khiến bệ hạ bật cười:

“Được. Vốn dĩ trẫm cũng chỉ định ngồi một lúc.”

Ngài cởi áo ngoài, chật vật nằm sát mép giường.

Lúc ấy ta mới phát hiện giường nhỏ của mình dường như quá chật đối với ngài.

Ta ngượng ngùng dịch vào trong:

“Ngài nằm vào trong một chút.”

“Đúng là nên bảo Hầu gia làm cho nàng một chiếc giường lớn.”

Ngài không nhúc nhích, ngược lại còn điều chỉnh cho ta một tư thế thoải mái.

Chúng ta cuộn tròn bên nhau, không nói chuyện nhưng lại cảm thấy vô cùng yên tĩnh.

Mí mắt ta dần rũ xuống.

Đây là căn bệnh đặc biệt của ta đối với bệ hạ.

Trong cung, ta luôn ngủ không ngon.

Nhưng chỉ cần nằm trong lòng bệ hạ, ta sẽ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Trước khi ngủ hẳn, ta nghe bệ hạ hỏi:

“Hôm nay trẫm nghe Hỉ công công nói Lan phi không muốn trở về cung. Vậy nàng định đi đâu?”

Giọng ngài rất thấp, giống như đang lẩm bẩm.

Không biết ngài đang hỏi chính mình hay hỏi ta.

Ta im lặng một lúc.

Cuối cùng, vì không muốn lừa ngài, ta nói ra suy nghĩ thật:

“Thần thiếp vẫn chưa nghĩ xong. Nhưng thần thiếp không muốn trở về nữa. Bệ hạ rất tốt, nhưng hoàng cung giống như một chiếc lồng lớn. Mỗi người nói chuyện đều có mục đích, thần thiếp nghe không hiểu, cũng không làm tốt. Thần thiếp muốn tới Giang Nam. Nghe nói nơi ấy có dòng nước róc rách, hương hoa bay khắp nơi, nhất định rất náo nhiệt.”

“Trẫm biết rồi. Mau ngủ đi.”

Ngài nhỏ giọng đáp, sau đó dỗ ta ngủ.

Sáng hôm sau, quả nhiên ta không còn nhìn thấy ngài.

Ngay cả cha, ta cũng rất ít khi được gặp.

Đột nhiên, ta cảm thấy có thứ gì đó đang trở nên căng thẳng.

17.

Ngay cả ta cũng nhận ra bầu không khí không bình thường, những người khác đương nhiên càng nhạy bén hơn.

Ta thậm chí cảm thấy trước phòng mình có thêm rất nhiều thị vệ.

Ta hỏi mẫu thân, người chỉ bảo ta ít ra ngoài.

Những ngày như vậy kéo dài khoảng bảy, tám ngày.

Ta đoán bệ hạ cũng gặp phiền phức, bởi Hỉ công công đã rất lâu không tới đưa đồ ăn cho ta.

Từ sau đêm bệ hạ rời đi, ngài không xuất hiện thêm lần nào.

Những lúc rảnh rỗi, ta cũng đoán có phải ngài đã xảy ra chuyện hay không.

Nhưng ta lại tự nói với mình rằng bệ hạ thông minh như vậy, nhất định sẽ bình an vô sự.

Đến ngày thứ chín, cha sai người gọi ta tới, nói có chuyện muốn bàn.

Trùng hợp là nhị ca cũng ở đó.

Ta vừa kinh ngạc vừa vui mừng, định hỏi bọn họ những ngày qua đã đi đâu thì nghe cha nói:

“Lan Lan, cha phải đưa mọi người rời khỏi kinh thành.”

“Tại sao vậy, cha?”

Ta lập tức sốt ruột.

Khoảnh khắc ấy, ta đột nhiên nghĩ rằng nếu rời đi, ta sẽ không được gặp bệ hạ nữa.

Ta nhớ trước khi rời cung, mình từng kiên quyết không muốn ở bên bệ hạ.

Nhưng vào lúc này, ta lại đột nhiên sợ hãi.

Ta sợ phải rời xa vị bệ hạ luôn đối xử rất tốt với mình.

Ta nhớ vị bệ hạ từng trèo tường tới thăm ta.

Nhưng cha vô cùng kiên quyết, hoàn toàn không đồng ý cho ta ở lại.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)