Chương 4 - Quy Tắc Không Bị Bắt Nạt
Tôi lật cuốn sổ từ đầu đến cuối. Ảnh tường chịu lực tôi đã nộp cho Sở Xây dựng. Nhưng trong cuốn sổ này, tôi mới chỉ nộp một thứ. Trong hơn bốn trăm bức ảnh, ảnh liên quan đến tường chịu lực chưa đến ba mươi tấm. Những tấm còn lại, tất cả vẫn nằm trong điện thoại tôi.
Tôi đóng cuốn sổ, cầm điện thoại lên. Mở album “Nhà trên”, kéo xuống dưới.
Ảnh mở rộng ban công: 36 tấm.
Ảnh đường ống gas: 14 tấm.
Ảnh đội thi công không chứng chỉ: 27 tấm.
Mỗi tấm đều có dấu mốc thời gian.
Tôi đặt cuốn sổ và điện thoại cạnh nhau trên bàn, nhìn chằm chằm trong nửa phút. Sau đó cầm điện thoại, gọi cho số của Sở Xây dựng. Tiếng tút tút vang lên ba lần rồi có người nhấc máy.
“Alo, văn phòng tiếp nhận khiếu nại Sở Xây dựng xin nghe.”
“Chào anh,” tôi nói, “Trước đây tôi có nộp một bộ hồ sơ báo cáo về việc cải tạo trái phép tường chịu lực. Tôi có nhớ mã số hồ sơ.”
“Vâng, cô nói đi.”
“Tôi vẫn còn một số tài liệu khác, muốn mời các anh đến kiểm tra thêm một chuyến.”
5
“Cô đợi một chút.”
Nhân viên Sở Xây dựng cầm điện thoại tôi, lướt đến nhóm ảnh mở rộng ban công, động tác chậm lại. Anh ta ngẩng lên nhìn tôi, rồi lại cúi xuống lướt tiếp. Khi lướt đến tấm ảnh đường ống gas, anh ta quay điện thoại lại cho đồng nghiệp bên cạnh xem.
“Đây là tự ý sửa gas à?”
Người đồng nghiệp ghé sát vào, nheo mắt nhìn ba giây, hơi thở trở nên dồn dập.
“Nối bằng băng keo? Cái này mà rò rỉ thì — đây không còn là tranh chấp sửa nhà nữa rồi.”
Nhân viên đó đứng dậy, cầm điện thoại tôi đi vào văn phòng phía sau. Tôi đợi ở cửa sổ khoảng hai mươi phút. Khi anh ta quay ra, theo sau là một người đàn ông trung niên đeo kính, thẻ tên ghi “Trưởng phòng”.
Trưởng phòng nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Cô Hà đúng không? Trước đây cô chỉ nộp mục tường chịu lực thôi sao?”
“Vâng.”
“Tại sao không nộp hết một lượt?”
Tôi suy nghĩ một chút rồi nói thật.
“Lúc đó tôi thấy tường chịu lực là nghiêm trọng nhất nên xử lý trước. Những thứ còn lại… tôi không chắc có đủ tiêu chuẩn để lập hồ sơ hay không.”
Trưởng phòng lật cuốn sổ của tôi một lượt. Từ ngày thứ nhất đến ngày thứ sáu mươi, mỗi trang đều có ngày tháng, mô tả ảnh, và các điều khoản luật tương ứng. Lật xong, ông ấy đóng sổ lại, tháo kính ra lau.
“Đủ. Điều nào cũng đủ.”
“Việc xây dựng trái phép thuộc quyền quản lý của đô thị, chúng tôi sẽ phối hợp chuyển giao. Việc tự ý sửa gas thuộc bộ phận thanh tra công ty gas, tôi sẽ thông báo trực tiếp.”
Ông ấy dừng lại một chút.
“Cô bị đối phương kiện rồi đúng không?”
“Vâng. Kiện tôi xâm phạm quyền riêng tư và báo cáo ác ý gây tổn thất, yêu cầu bồi thường ba mươi mốt nghìn tệ.”
Trưởng phòng nhìn tôi vài giây.
“Cô hãy đến Trung tâm Trợ giúp Pháp lý. Trường hợp của cô là báo cáo về an toàn công cộng, được pháp luật bảo vệ. Vụ kiện của anh ta — theo phán đoán cá nhân tôi — khó mà đứng vững được.”
Ông ấy viết một địa chỉ và một cái tên lên mẩu giấy ghi chú rồi xé đưa cho tôi.
“Hãy tìm luật sư Kỷ Thành.”
Trung tâm Trợ giúp Pháp lý nằm trong một tòa nhà văn phòng cũ ở khu phố cổ. Thang máy dừng hai lần mới lên đến tầng sáu. Kỷ Thành trẻ hơn tôi tưởng, tầm ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, mặc sơ mi xắn tay áo lên đến khuỷu. Trên bàn chất cao nửa mét các tập hồ sơ.
Anh ấy nhận lấy cuốn sổ của tôi, xem từ trang đầu tiên. Xem rất chậm. Thỉnh thoảng lại dừng lại đối chiếu với ảnh trong điện thoại và ghi chép trong sổ. Xem xong, anh ấy đóng sổ lại, đặt vào chính giữa bàn.
“Sáu mươi ngày, hơn bốn trăm bức ảnh, ghi chép định kỳ mỗi ngày. Cô làm kiểm toán à?”
“Tôi làm chăm sóc khách hàng.”
Anh ấy mỉm cười, một nụ cười thực sự.
“Cô biết thứ cô chụp không đơn thuần là ảnh chứ?”
Tôi không nói gì.