Chương 16 - Quay Về Ngày Đầu Tiên
Nước nóng ở phòng tắm chập chờn, tôi đang tắm dở thì chuyển thành nước lạnh, buốt đến cóng cả vai.
Nhưng tôi vẫn không trở về nhà.
Năm thứ hai, chúng tôi bắt đầu đi kiến tập tại viện dưỡng lão trực thuộc.
Ca trực đêm đầu tiên, tôi được phân công lên tầng hai.
Tầng hai chủ yếu là những người già không còn khả năng tự phục vụ, nửa đêm có người bấm chuông, có người cần lật người, có người đòi uống nước. Các cô hộ lý dẫn chúng tôi đi từng phòng, dạy cách ghi chép thời gian, lượng nước tiểu, tình trạng da.
Ba giờ sáng, lúc đỡ một bà cụ lật người, cánh tay tôi mỏi nhừ run rẩy.
Cụ lơ mơ nắm lấy tay tôi, miệng gọi tên con gái.
Tiếng gọi ấy khiến tim tôi thắt lại.
Tôi nhớ mẹ tôi.
Nhớ cảnh bà một đêm bị bà ngoại gọi dậy mấy lần, nhớ việc bà đỡ người già nhưng chưa bao giờ có ai dạy bà cách bảo vệ lưng, nhớ chuyện bà ban ngày phải nấu cơm, giặt giũ, trông trẻ, ban đêm đến một giấc ngủ trọn vẹn cũng không có.
Tan ca, tôi ngồi trên bậc thềm cửa sau viện dưỡng lão, trời vừa hửng sáng.
Khoản phụ cấp kiến tập đầu tiên được gửi thẳng vào thẻ ăn, chín mươi tệ.
Nhìn thông báo nhận tiền, nước mắt tôi bỗng trào ra.
Không phải vì tủi thân.
Mà là giây phút này, tôi nhìn thấy rất rõ ràng, những nỗi khổ mà kiếp trước hai mẹ con tôi phải nếm trải, vốn dĩ không cần thiết phải gồng gánh bằng chính xương máu của một mình bà.
Tôi lau nước mắt, đi mua hai cái bánh bao ở tiệm tạp hóa.
Mới ăn được một nửa, điện thoại đổ chuông.
Màn hình hiển thị: Mẹ.
Tôi bắt máy.
Bên kia rất ồn ào.
“Tiểu Khê, bà ngoại đêm qua bị ngã, mẹ đang ở bệnh viện. Bác sĩ bảo không sao, nhưng mẹ bị sái lưng, không đứng lên nổi.”
Miếng bánh bao trên tay tôi khựng lại giữa chừng.
Bà vội vàng nói thêm:
“Con đừng về nhé, mẹ chỉ gọi báo con một tiếng thôi. Việc học của con quan trọng hơn, mẹ lo liệu được.”
Tiếng cậu út xen vào trong điện thoại.
“Chị, em thật sự không dứt ra được, hôm nay đội xe xếp lịch chạy rồi. Chị gọi Tiểu Khê về không được à? Nó học điều dưỡng, vừa hay lại rành mấy chuyện này.”
Giọng mẹ tôi chùng xuống.
“Nó đang ở tỉnh ngoài, đâu phải nói về là về ngay được.”
Cậu út cười khẩy một tiếng.
“Chị nuôi nó lớn nhường này, đến lúc then chốt lại chẳng trông cậy được gì sao?”
Tôi nắm chặt điện thoại, mu bàn tay căng cứng.
Tôi không nghe thấy mẹ lên tiếng phản bác.
Bà chỉ nén cơn đau, hít nhẹ một hơi.
m thanh đó còn cứa vào lòng tôi đau hơn mọi lời nói của cậu út.
Tôi đứng lên, đi tới quầy hộ lý mượn giấy bút, ghi lại quy trình xin nghỉ, lịch tàu xe, và địa chỉ bệnh viện.
Sau đó nhắn tin cho cô Điền và cô giáo hướng dẫn.
Tôi sẽ về.
Nhưng lần này, tôi chỉ trở về vì mẹ tôi.
9
Lúc tôi vội vã về đến bệnh viện huyện, đã là bốn giờ chiều.
Hành lang chật cứng người, mùi thuốc khử trùng quyện lẫn mùi cơm hộp, ngay cửa thang máy còn có người đang đẩy xe lăn cãi vã.
Mẹ tôi nằm trên chiếc giường trong cùng của phòng theo dõi cấp cứu, sắc mặt tái xám, mu bàn tay vẫn đang cắm kim truyền nước.
Bà ngoại ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, chân đắp một tấm chăn mỏng, miệng vẫn đang lải nhải.
“Tao đã bảo là tao không sao rồi, cứ khăng khăng đòi đỡ, tự làm sái lưng mình. Giờ thì hay rồi, cả hai cùng nằm một chỗ, ở nhà thì chẳng ai nấu cơm.”
Tôi dừng bước bên giường bệnh.
Mẹ nhìn thấy tôi, mắt vụt sáng, nhưng lại cuống cuồng nói:
“Tiểu Khê, sao con lại về? Trên trường tính sao?”
“Con xin nghỉ rồi.”
Tôi đặt ba lô xuống, việc đầu tiên là xem hồ sơ bệnh án treo đầu giường.
Chấn thương thắt lưng cấp tính, nghi ngờ thoát vị đĩa đệm, đề nghị kiểm tra thêm.
Bà đưa tay định kéo tôi.
“Mẹ không sao đâu, mai con cứ về trường đi.”
Tay bà lạnh toát.
Tôi không đáp lời, quay người ra quầy y tá hỏi lịch kiểm tra, quầy đóng tiền, với thủ tục bảo hiểm y tế.
Chị y tá thấy tôi mặc đồng phục thực hành, liếc nhìn tôi một cái.
“Em học điều dưỡng à?”
“Vâng.”
“Vậy em phải biết là người nhà cần có người túc trực chứ. Cô ấy đang đau lắm, đừng để cô ấy cử động lung tung.”
Tôi gật đầu, cầm tờ phiếu đi đóng tiền.
Cậu út gọi điện thoại đúng lúc tôi đang xếp hàng.
“Tiểu Khê, cháu đến bệnh viện rồi nhỉ? Bệnh viện giao cho cháu lo đấy nhé. Tối nay cậu còn cuốc xe, Dương Dương lại đang ho nặng, Tinh Tinh cũng không ai nấu cơm cho. Hay là cháu đón tụi nhỏ ra cái nhà nghỉ nhỏ cạnh bệnh viện ở tạm hai hôm đi?”
Tôi nhìn hàng người rồng rắn phía trước.
“Cậu út, cháu chỉ xin nghỉ được hai ngày thôi.”
“Hai ngày là đủ rồi. Mẹ cháu ra nông nỗi này, cháu không chăm ai chăm? Với lại Tinh Tinh với Dương Dương bình thường toàn ở với mẹ cháu, cháu không giúp thì ai giúp?”
“Chúng nó có bố.”
Đầu dây bên kia im bặt một lát.
“Lương Khê, cháu mới đi học xa vài bữa mà nói chuyện ngày càng xấc xược thế hả?”
Đến lượt số của tôi.
Tôi đưa tờ phiếu qua cửa kính, hạ giọng.
“Cháu đang đóng viện phí. Phí kiểm tra của bà ngoại, phí chụp phim của mẹ cháu, cháu ứng trước. Tinh Tinh với Dương Dương tự cậu đi mà đón.”
“Cậu làm gì có thời gian?”
“Thế cậu tìm chỗ gửi trẻ đi.”
“Gửi trẻ không mất tiền à?”
“Tiền gửi trẻ con của cậu, đương nhiên cậu phải tự bỏ ra.”